Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương – Chương 91 + 92


Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương

Tác giả: Ngạn Thiến

Edit:Aiz

Khụ khụ 😳 Nhược Nhược yêu quý của các tình iêu đây 😳

Tình hình là rất tình hình, tình hình là sau hôm đi thả cá về, chả biết Pa xinh có bị anh Công, anh Táo nào nghía được không mà về lăn ra ốm =))

Mà tình hình là nhức đầu sổ mũi đau ngực chóng mặt tùm lum *1 phút làm lễ trừ tà cho Pa – A Men*

Nhưng khá là may mắn khi Nhược ta đã trấn được 2 chương QV cho bà con. Cả nhà iêu ta chưa, ta hào phóng post (hộ) luôn 2 chương, nếu để Pa post chắc mai một chương tuần sau một chương mất *Vỗ tay nào*

Qua đây cũng xin nhắc nhở mọi người là cái quảng cáo Paracetamol không-gây-buồn-ngủ là không chính xác đâu a =)) Bằng chứng cho những người mắc tính đa nghi là Pa đã hi sinh thân mình làm chuột bạch để thử nghiệm thuốc, kết quả là lịch zz như sau: Sáng từ 12:30 pm đến 7:30 pm, tối từ 8:00 pm đến 11:00 am hôm sau =))

P/s: Aiz xinh, cái gmail của em lằng nhằng quá đấy, làm tỷ nhìn một chữ đánh một chữ mà đúng 3 lần nó mới cho Sign in =”=!

“Lộng quyền” mà 8 nhìu quá ^^~ Truyện đây bà con 😳

_______________________________________

Chính văn 091 Vừa có trò hay

“Hồi Vương gia, thần có thể giải ngay, độc Nhất tiếu bán bộ phong cũng không đáng sợ, chính là thời gian phát tác quá nhanh, giống như tên của nó, hơn kém nửa bước, người bình thường đều là không kịp chờ giải dược liền độc phát mà chết rồi, nhưng mặt khác còn một loại độc dược, xin thứ cho thần không có năng lực, thần nhìn không ra là độc gì. Bất quá, thần có thể khẳng định, độc chính là ẩn trong cơ thể Vương phi, cũng chưa có đến thời điểm độc phát, còn có thời gian nghiên cứu.” Thái y giải thích. [Biết là kịch độc mà sao chưa giải ngay đi, cứ …]

“Hảo, vậy ngươi trước hết giải độc Nhất tiếu bán bộ phong đi.” Tiêu Nam Hiên phân phó, sau đó xoay người rời đi, Triệt nhi hẳn là đến rồi.

“Dạ.” Thái y ở phía sau đáp ứng nói.

Long Phi ôm Triệt nhi trở lại Vương phủ, Thái y đang chờ lập tức quý xuống hành lễ:“Thần tham kiến Hoàng Thượng.”

“Đứng lên đi.” Thanh âm ngây thơ của Triệt nhi mang theo uy nghiêm.

“Giúp Hoàng Thượng băng bó miệng vết thương.” Long Phi đứng một bên phân phó.

“Dạ.” Thái y vội vàng đứng lên, cởi bỏ quần áo của Triệt nhi, thật cẩn thận rửa sạch miệng vết thương, sợ làm đau hắn, sau khi băng bó hoàn tất mới lui ra ngoài.

“Triệt nhi, làm sao ngươi lại có thể chạy ra khỏi Hoàng cung chứ? Ngươi không biết có bao nhiêu nguy hiểm sao?” Nhìn miệng vết thương trên cánh tay hắn, Long Phi vừa đau lòng vừa tức giận, ngữ khí có chút trách cứ nói.

“Sư huynh, ta mỗi ngày ở trong Hoàng cung đều buồn muốn chết, các ngươi lại không theo giúp ta, cho nên mọi người giận ta mà không dám làm gì, cung kính muốn chết, cho nên, ta mới vụng trộm chạy đi.” Triệt nhi bất mãn nói.

“Về sau không cần như vậy nữa.” Long Phi thở dài, cũng khó cho hắn rồi, chỉ mới là đứa nhỏ sáu tuổi mà thôi.

Triệt Nhi thấy Tiêu Nam Hiên sắc mặt âm trầm tiêu sái đi đến, vội vàng nhỏ giọng cầu cứu:“Sư huynh, ngươi phải giúp ta.”

“Triệt nhi, ngươi cư nhiên dám vụng trộm chuồn ra Hoàng cung, nói, nên trừng phạt ngươi thế nào?” Mâu quang sắc bén của Tiêu Nam Hiên theo dõi hắn ta, hắn ta không biết thời điểm thấy hắn ta bị thương, bản thân hắn có bao nhiêu kinh hoảng, sợ rằng hắn ta có chuyện ngoài ý muốn gì, nếu không, hắn làm sao để tìm lại công đạo cho Mẫu phi đã mất.

Triệt nhi cúi đầu, không nói được một lời, hắn biết ở phía sau, Hoàng huynh đích thực rất tức giận, cho nên vẫn là giả bộ uỷ khuất. [ánh mắt puppy~~]

“Sư huynh, Triệt nhi biết sai rồi, nó cũng đã bị kinh sợ, còn bị thương, đã bị trừng phạt rồi, ngươi đừng nói nó nữa.“Long Phi ở một bên nhắc nhở Triệt nhi. [quái, nhắc Tiêu Nam Hiên chứ nhỉ..?]

Triệt nhi tiểu yêu tinh lập tức hiểu được ý tứ của sư huynh, nhanh chóng ngẩng đầu lên, một giọt nước mắt từ trong mắt rơi xuống nói:“Hoàng huynh, Triệt nhi sợ, Triệt nhi đau quá.”

Rõ ràng biết hắn có một nửa là giả, nhưng mỗi lần thấy bộ dáng đáng thương khi hắn khóc, Tiêu Nam Hiên vốn không có biện pháp tiếp tục tức giận, ngồi vào bên người hắn, ôm hắn, ngữ khí dịu đi rất nhiều nói:“Hoàn hảo lần này không có việc gì.”

Triệt nhi tránh trong lòng hắn cười trộm , chiêu này đối với Hoàng huynh hoàn toàn dùng được, Hoàng huynh đối với người khác đều hung hăng, nhưng đối với hắn rất thương yêu.

“Triệt nhi, hoàng huynh sai người đưa ngươi hồi cung.” Tiêu Nam Hiên đột nhiên nói.

“Không cần, Hoàng huynh, cho ta ở trong Vương phủ của ngươi vài ngày nữa được không? Hơn nữa, tỷ tỷ cứu ta đâu, ta còn chưa cảm tạ nàng.” Triệt nhi chuyển động ánh mắt, tìm lý do, hắn không cần hồi cung.

“Sư huynh, để Triệt nhi ở trong Vương phủ vài ngày đi, ta cũng nghĩ như hắn, hắn đang bị thương, ta cũng có thể chiếu cố hắn.” Long Phi ở một bên nói giúp Triệt nhi.

Tiêu Nam Hiên thấy chờ mong trong mắt của Triệt nhi, cùng Long Phi bao che, không đành lòng cự tuyệt hắn gật đầu nói:“Vậy được rồi, hiện tại ngươi đi thay quần áo trước.”

“Ân.” Triệt nhi thật cao hứng đáp ứng, sau đó cùng một nha hoàn đi ra ngoài.

Tiêu Nam Hiên khoát tay, cho nên hạ nhân và nha hoàn trong phòng đều lui ra ngoài.

Một thị vệ đột nhiên phi xuống, quỳ trên mặt đất vòng tay nói:“Thuộc hạ tham kiến Vương gia.”

“Nói, hôm nay rốt cuộc sao lại thế này?” Tiêu Nam Hiên ra lệnh.

“Hồi Vương gia, thuộc hạ âm thầm theo dõi Vương phi, lại phát hiện Vương phi mang theo Tiểu Đào cùng Mạnh Đình Dĩnh ở trên đường gặp được công tử của Cổ phủ, Cổ Thần, Vương phi để cho bọn họ đi vào trà lâu tâm tình, bản than mang theo Tiểu Đào rời đi, thuộc hạ hoài nghi có hắn, liền lặng lẽ đuổi kịp đến trà lâu, sau mới phát hiện bọn họ vụng trộm hẹn hò ôn chuyện, thế này mới xoay người đi tìm Vương phi, liền thấy Vương phi che chở Hoàng Thượng, một người cùng hắc y nhân đang giao đấu, thuộc hạ lập tức liền phát ra tín hiệu cầu cứu.” Thị vệ hồi đáp chi tiết.

Tiêu Nam Hiên mày kiếm hơi nhíu một chút, vung tay lên, ý bảo thị vệ rời đi, thị vệ lặng lẽ lui ra.

“Sư huynh, ngươi thấy sự tình hôm nay thế nào?” Long Phi nhìn hắn, mở miệng trước.

“Có thể khẳng định là, trong Hoàng cung còn gian tế, bằng không không có khả năng Triệt nhi vừa ra Hoàng cung, liền lập tức bị người đuổi giết.” Tiêu Nam Hiên lộ ra quang mang vằn máu, bọn họ ngàn không nên vạn không nên muốn thương tổn Triệt nhi.

“Chính là không nghĩ tới cứu Triệt nhi sẽ là nàng, Vân Phi Tuyết.” Trong mắt Long Phi có chút phức tạp, điểm đáng ngờ trên người nàng nhiều lắm.

“Long Phi, sự tình hôm nay, chỉ sợ là bọn họ đã sớm bố trí tốt để diễn.” Con ngươi đen lạnh như băng, Tiêu Nam Hiên nói.

“Sư huynh như thế nào lại nói như vậy?” Long Phi nhìn hắn, biết hắn khẳng định có lý dò gì đó.

“Ai cũng biết, Nhất tiếu bán bộ phong, sở dĩ đáng sợ là vì tốc độ độc phát quá nhanh, nếu bắn trúng Triệt nhi, bọn họ đương nhiên cũng cầu còn không được, nhưng nếu Vân Phi Tuyết cứu Triệt nhi, là có thể lấy được tín nhiệm của ta, cái này không phải nhất cử lưỡng tiện sao? Huống chi, trong than thể Vân Phi Tuyết sớm đã có một loại độc dược khác, có thể cùng Nhất tiếu bán bộ phong cùng nhau khắc chế, cái này không phải rất làm cho người ta hoài nghi rồi sao?” Tiêu Nam Hiên khóe môi cười lạnh giải thích.

“Đích thực làm cho người ta hoài nghi, nhưng sư huynh, ngươi có lưu ý đến một nam tử cực kỳ trẻ tuổi dây dưa bên trong đám hắc y nhân không?” Long Phi đưa ra nghi vấn.

“Hắn?” Tiêu Nam Hiên lập tức hiện lên thân ảnh của Nam Cung Vấn Thiên.

“Ngươi còn nhớ thời điểm Phi Tuyết trúng phi tiêu, nghe được hắn hô một tiếng ‘Tỷ tỷ cẩn thận’ có thể nghĩ, người hắn phải bảo vệ không phải là Triệt nhi, mà là Vương phi, mà ta lại thấy lo lắng trên mặt hắn không phải là giả.” Long Phi giải thích, nếu là dự mưu của bọn hắn, điều này phải giải thích thế nào.

“Đã điều tra hắn là ai chưa?”

Chính văn 092 Ngây thơ cười nhạo

“Đã tra ra hắn là ai chưa?”

“Ta đã phái người ra tra xét, tin rằng nhanh chóng tra được kết quả.” Long Phi nói.

“Có lẽ đây là do bọn chúng bố trí đánh lạc hướng.” Tiêu Nam Hiên đáp trả, bất quá mặc kệ thế nào, đối phó với bọn họ, hắn rất thành thạo.

“Sư huynh, kỳ thật lúc trước ngươi nên tự mình đăng cơ, không phải đỡ Triệt nhi đăng cơ, có lẽ như vậy đối với ngươi cùng Triệt nhi đều tốt.” Long Phi từ tình cảm mà phát ra.

Mâu quang của Tiêu Nam Hiên trở nên ngưng trọng, trầm mặc một chút mới nói:“Triệt nhi là vì ta nhỏ như vậy lại mất đi Mẫu phi, cho nên ngôi vị Hoàng đế là ta bồi thường cho hắn, đợi sau khi hắn trưởng thành, ta sẽ giao cho hắn hoàn toàn.”

“Nhưng sư huynh ngươi có nghĩ đến cảm giác của Triệt nhi không? Hắn còn nhỏ như vậy, mỗi ngày đều ở trong Hoàng cung bị buộc học này học kia, cho nên hắn mới có thể vụng trộm chạy ra ngoài.” Long Phi nhìn hắn thật sự nói, có lẽ quyết định này của hắn là sai rồi.

“Thân phận của hắn hoàn toàn không giống với người khác, đây là trách nhiệm của hắn.” Hắn không phải không đau lòng về Triệt nhi, nhưng hắn phải làm như vậy.

“Ta chỉ là đau lòng về Triệt nhi, đúng rồi, sư huynh, ngươi nói trong thân thể Vương phi còn có độc dược khác, là độc gì?” Long Phi đột nhiên đổi đề tài lập tức, sẽ là loại độc gì có thể ức chế độc Nhất tiếu bán bộ phong.

“Bây giờ còn không rõ ràng lắm, ngay cả Thái y cũng không tra ra là độc gì.” Tiêu Nam Hiên lắc đầu nói, bất quá hắn sẽ điều tra ra.

“Hoàng huynh.” Ở ngoài cửa vang lên thanh âm của Triệt nhi, cùng lúc dùng tay gõ cửa.

Long Phi đi qua, mở cửa ra, nhìn hắn nói:“Triệt nhi, vào đi.”

“Sư huynh, nữ nhân cứu ta hôm nay là Vương phi của Hoàng huynh sao?” Triệt nhi ngửa đầu nháy mắt hỏi.

“Ân, sao vậy?” Long Phi gật đầu hỏi.

“Không có gì. Sao ta lại không biết?” Triệt nhi nhíu mày một chút.

“Triệt nhi, làm sao ngươi gặp được nàng?” Tiêu Nam Hiên nhìn hắn, đột nhiên nghĩ đến hỏi.

“Ta phá hỏng diều của người ta, nên bắt ta bồi tiền, sau đó nàng lại thay ta bồi tiền, sau lại nói liền gặp người xấu, nữ nhân ngốc kia võ công không có, còn muốn che chở ta.” Triệt nhi nhớ tới bộ dáng của nàng ngay lúc đó, không khỏi chế nhạo nói, tuy rằng thấy nàng không biết tự lượng sức mình, nhưng trong long hắn vẫn có điểm cảm động.

“Triệt nhi, nhưng nếu không phải nàng, ngươi hôm nay cũng rất nguy hiểm rồi.” Long Phi mỉm cười sủng ái, mặc kệ có phải nàng diễn trò hay không, nhưng tóm lại là nàng cứu Triệt nhi của hắn.

“Là đại ca ca kia rất giỏi nha.” Triệt nhi bất mãn liếc nhìn hắn một cái, hắn không thừa nhận bản thân được một nữ nhân cứu, thật là quá mất mặt.[Khục, thật là… tự cao tự đại quá, phẩm chất này làm Hoàng đế không có tốt]

“Nhưng nếu không phải do nàng phân phó, đại ca ca sẽ cứu ngươi sao?” Long Phi nhìn hắn buồn cười, hắn mới vài tuổi, chỉ biết sĩ diện.[Yêu anh *hôn thắm thiết*]

Triệt nhi hơi cúi đầu một chút, hình như là sẽ không, bất quá nếu thừa nhận bản than được nữ nhân kia cứu, hật là quá mất mặt.

“Vương gia, Vương phi đã tỉnh lại rồi.” Một nha hoàn ở cửa hồi bẩm.

Nàng tỉnh, Tiêu Nam Hiên dắt tay của Triệt nhi nói:“Đi thôi, chúng ta đi xem nàng.”

Trong phòng, Vân Phi Tuyết sâu kín mở to mắt, nàng còn nhớ rõ nỗi đau thấu tâm thấu xương trước khi hôn mê, hiện tại cảm giác tốt hơn nhiều, chính là ngực có chút đau.

“Tiểu thư, ngươi rốt cục tỉnh rồi.” Thấy nàng tỉnh lại, Tiểu Đào đứng ở bên giường ánh mắt đo đỏ nói.

“Nha đầu ngốc, khóc cái gì?” Vân Phi Tuyết cười khẽ một chút.

“Vương phi, nô tỳ thật vô dụng.” Tiểu Đào tự trách nói, thấy tiểu thư có nguy hiểm, chính nàng cư nhiên không đúng lại hôn mê bất tỉnh.

“Tiểu Đào, không có việc gì.” Vân Phi Tuyết an ủi nàng, đột nhiên nghĩ đến Dĩnh nhi, nàng thế nào rồi? Là trở về trong vương phủ, vẫn là cùng cốc thần chạy trốn? Đang hết sức nghi hoặc, cửa đột nhiên truyền đến thanh âm kinh hỉ của nàng ta.

“Phi Tuyết, ngươi tỉnh rồi, thật tốt quá, ông trời phù hộ.” Dĩnh nhi mạo hiểm bưng chén thuốc nóng, bộ dáng cảm ơn trời đất.

“Dĩnh nhi, ngươi đã trở lại?” Trong mắt của Vân Phi Tuyết đầy kinh ngạc, nàng ta cư nhiên không có đi.

“Phi Tuyết, ta vừa ra tới, chợt nghe có người nói ngươi bị thương, ta liền vội vàng trở lại Vương phủ, huống chi, ngươi nghĩ rằng ta và hắn đi thế nào? Chỉ sợ còn không rời khỏi Kinh thành, đã bị bắt trở lại, ta không thể liên lụy Thần ca ca, có thể cùng hắn gặp mặt ta đã biết chừng mực rồi.” Dĩnh nhi biết nàng đang hỏi cái gì, giải thích nói.

“Dĩnh nhi, về sau sẽ có cơ hội.” Thấy được khổ sở cùng không đành lòng trong mắt nàng, Vân Phi Tuyết chỉ có thể an ủi nàng như thế.

“Phi Tuyết, ta biết, đúng rồi, mau ngồi dậy uống thuốc đi, bằng không sẽ bị lạnh.” Dĩnh nhi đem thuốc đưa đến trước mặt nàng.

Vân Phi Tuyết chỉ ngửi thấy vị gay mũi chua xót của thuốc Đông y, vội vàng xoay đầu sang một bên nói:“Thuốc rất đắng, ta không uống.”

“Tiểu thư, thuốc đương nhiên đắng rồi, thời điểm người hôn mê, nô tỳ đã đút cho người uống một lần rồi, sao lại không uống vô nữa?” Tiểu Đào ở một bên nói.

“Đó là ta hôn mê, không biết cay đắng, hiện tại ta tỉnh lại rồi, bằng không, các ngươi đem ta đánh cho hôn mê rồi đút đi.” Vân Phi Tuyết hay nói giỡn đề nghị, mới trước đây, một lần sinh bệnh, uống thuốc Đông y ba tháng, từ đó về sau, nàng nhìn thấy thuốc Đông y chỉ sợ, nếu là thuốc tây thật tốt.

“Phi Tuyết.” Dĩnh nhi cười khẽ một chút, sau đó nói:“Ngươi là người dũng cảm như vậy, có thể động thân lập tức thay người nhận phi tiêu, ngay cả tánh mạng còn không sợ, sao lại sợ uống thuốc.”

“Cái đó không giống, đó là phản ứng bình thường của ta.” Vân Phi Tuyết lấy tay lắc lắc cái mũi nói.

“Phản ứng bình thường? Là cái gì?” Tiểu Đào cùng Dĩnh nhi nhìn nàng kỳ quái, sao các nàng chưa từng nghe qua.

“Không có gì.” Vân Phi Tuyết lắc lắc tay, nàng hoàn toàn không thể nói, nàng đã chịu qua huấn luyện, trong lúc nguy cấp, nàng đầu tiên nghĩ đến là bảo hộ người khác, mà không phải là mạng của chính mình.[Huấn luyện kiểu cảm tử quân hả >___<]

“Phi Tuyết, uống thuốc đi, nếu không ta đút ngươi uống thuốc, để Tiểu Đào giúp ngươi uống nước?” Dĩnh nhi cũng truy vấn nữa, nghĩ biện pháp nói.

“Cái đó không giống, Dĩnh nhi tốt, ngươi đừng ép ta, thân thể của ta tốt, tùy tiện cũng qua.” Vân Phi Tuyết phe phẩy tay nói, chỉ cần không cho nàng uống thuốc là được.

Cửa đột nhiên truyền đến một tiếng cười nhạo ngây thơ.

“Người lớn như vậy còn sợ uống thuốc? Thật sự là buồn cười.”

About Yên Hoa Tam Nguyệt

Hoa nở rồi sẽ tàn, chỉ cần một lần được nở rộ rực rỡ là đã đủ, cuối cùng hoa lại si luyến cát, theo gió thổi lưu lạc đến thiên nhai. Yêu là không sợ ngốc nghếch…

32 responses to “Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương – Chương 91 + 92

  1. Tem ^^~ ai dám giành tem với ta *lườm (lần sau ta không post hộ nữa =’= !)*

  2. Ghế vip thứ 3
    Tỷ a, biết làm thế quái nào được, cả cái Gmail mà hội bạn của em cũng chẳng tha. này thì cứ theo cái mẫu TênTínhcách.rst121
    Lằng nhằng thật, có khi mụi phải tạo cái mail mới =____=
    Nhà thì hết cúp điện, nhưng mụi sau khi tắm xong … chẳng biết thế nào cũng lăn quay ra ốm … ư ư …

    • hự hự…lại thêm một mem tử mạng vì ốm..hự hự…bạn mình cũng vừa lên sởi…hự hử…bỏ của chạy lấy người đây :-ss lỡ lây qua đường truyền internet thì sao nhỉ =))

      • MOONFace

        Ây…………*khụ một tiếng*..dạo này thời tiết bất thường tự nhiên cũng thấy đau đầu sổ mũi viêm họng…….*đột ngột ôm lấy ai đó* – *cười tà*…..thế ta lây bệnh qua đường kiss nàng thấy thế nèo ^3^

  3. Vẫn trong top vip.Thank 2 nàng ta mới biết truyện đọc liên 1 mạch 90 chap giờ mới cm , 2 nàng cho ta mang truyện qua hoahoctro.com post nhé ta hứa sẽ ghi nguồn đầy đủ

  4. dzitcap

    khekhe, lần đầu vô nhà nàng đọc lun 1 lèo bỏ qua đoạn giữa….kiếm cái top đã hehee thks nàng làm liền 2 chap 1 lúc thế này chắc là nghỉ tết lun roài đây

  5. ◦○◦ஐ- hokhok -ஐ◦○◦

    thanks Aiz

    >”<

  6. MOONFace

    Ss Pan hãy yên nghỉ……..*boong* (ủa….tiếng chuông ở đâu ra dzị ta ? = =)

  7. Thanks các nàng. Thương Pa nhà ta quá. Ai biểu ra đường hứng gió lạnh, để anh Táo nào bắt mất hồn cơ. Mau mau khỏe lại a

  8. iloveyou_x95

    ui ,hay wa , ban chu y giu gin suc khoe de post tiep chuong 93,94 di nha !!!
    Thank ban nhiu !!!!

  9. tatonvb

    Thanks ss.

  10. tks ss.
    chuc’ ss mot nam moi’ an lanh`, van su nhu y’ nha’.
    hehe.*mo ngoac*nho’ tang n` wa` cho e nhe’….

  11. ss Pa ieu, phan cua em luc nao ss Aiz post gan den thi em send cho ss duoc ko a >< vi bay gio em ko lay duoc may chuong da lam rui 😦 doi den luc day chac em lay duoc rui nen send 1 luot cho ss lun.

  12. AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAaa
    Tuyết tỷ bị thương như thế mà cái tên đáng chết kia còn nghĩ này nọ được hả trời?
    Thk pa-san nhá, kết quả cũng có truyện để đọc òi he he

  13. Míp:_:Béo

    Uất quá ss Tuyết sao cứ bị a NH nhà mình ức hiếp kinh quá”uất ức”

  14. *Tung gạch* NÀNG Aiz kia edit nhanh lên không thì ta send nguyên bao tải gạch đêý mai ta rảnh có TG qua bưu điện send luôn ồi đấy *Lừ mắt đe dọa* Mau mau post đê *Mắt – nảy lửa*

  15. huongduong

    ôi chờ mãi, thanks

  16. Míp : bi h mới rep ko bít kó trễ ko, nhưng…ta đang ở 1 nơi ko máy ko net, ta làm chương mới = niềm tin ? Hơn nữa ta đang cần gạch, gửi đi nàng à *cười điên dại*

  17. CesLeLe

    Truyện này hay thiệt à nha? Dung lượng lại có vể khá là đồ sộ (tới chương thứ cửu thập nhị rồi nè, dù dung lượng mỗi chương không hề gọi là dài Y_Y).
    @Aiz vs pachan: truyện này còn bao nhiu chương? Bao giừ mới được thấy HE. Hai bạn cố gắng típ nhá!!! ^_^

  18. lân la mò mẫm dư lão lại mò vào đây *chớp chớp mắt*
    đọc 1 hồi cả đống luôn, tâm thần có biến đổi
    yêu rồi +.+
    nàng ơi, hay quá thể *hun hun nàng* *cười tà mị, chớp chớp *
    cố lên nào, cố lên nào

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post tr nhà Pa ^^

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! ~> 2 chương/ 1 tuần 

Hoa Hồng Giấy ~> 2 chương/ 1 tuần

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương ~> tùy hứng pé Aiz

 

Mong các tình yêu ko giục tiến độ truyện nha ^^

Ngày lành!

Pachan~ 

%d bloggers like this: