Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương – Chương 97 + 98


Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương

 

Tác giả: Ngạn Thiến

Edit: Aiz

Chính văn 097 Tương tư lệ

 

Tự do? Mâu quang của Tiêu Nam Hiên bắt đầu trở nên chế giễu, đó là thứ gì đó rất xa xỉ, hắn cho tới bây giờ cũng không biết tự do là gì? Bởi vì hắn hoàn toàn không có tự do.

“Ngủ đi, ta mệt rồi.” Vân Phi Tuyết không muốn cùng hắn nói tiếp, sự tình từ nay về sau, ai cũng nói không đúng thì sẽ như thế nào? Huống chi, hắn căn bản sẽ không hiểu được thứ nàng muốn.

Tiêu Nam Hiên choàng tay qua thắt lưng của nàng, nàng tựa như một mê cung, làm cho hắn muốn nén hoài nghi, lại càng nén không được muốn tìm hiểu đến tột cùng nàng là nữ nhân thế nào?

Cảm nhận được độ ấm từ bàn tay hắn, thân mình của Vân Phi Tuyết có chút cứng ngắc, để hai người không yêu nhau ngủ cùng một giường, với người nào mà nói cũng chính là đang bị tra tấn.

Vần thái dương buổi sớm dâng lên, Vân Phi Tuyết he hé mở mắt, ngay lập tức khuôn mặt cao quý hiển hiện trước mặt.

“Ngươi làm gì vậy? Sáng sớm như vậy lại chạy đến phòng của ta.” Nhịn không được lườm hắn một cái, không có việc gì hắn đến sớm như vậy để làm chi?

“Hoàng tẩu, người thiệt là lười, ta chờ người đã nửa ngày rồi.” Triệt nhi ngồi vào trên ghế nói.

“Ta lại không gọi ngươi chờ ta, làm ơn đi, mời đi ra ngoài, ta còn muốn ngủ.” Vân Phi Tuyết nằm ở trên giường tịnh không cử động, tiểu tử này, sáng sớm đã tìm tới nàng phiền toái.

“Tiểu thư, người tỉnh rồi.” Tiểu Đào bưng chậu rửa mặt đi vào, thấy Triệt nhi liền sửng sốt, vội vàng hành lễ :“Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng.”

“Không cần, ngươi mau giúp hoàng tẩu của ta rửa mặt chải đầu đi.” Triệt nhi phẩy phẩy tay, khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn mỹ trở nên mười phần uy nghiêm.

“Tiểu Đào, không cần, ta còn không nghĩ đến sẽ ngồi dậy.” Vân Phi Tuyết nói, nàng chính là không nghĩ đến ngồi dậy tiếp hắn uống thuốc.

“Nhưng tiểu thư, vừa rồi quản gia phân phó nô tỳ, ngài ấy có việc cần tìm tiểu thư, muốn tiểu thư thức dậy.” Tiểu Đào khó xử nói.

Long Phi, Vân Phi Tuyết sửng sốt, biết hắn nhất định có việc, vậy nên không thể không ngồi dậy.

Hắc hắc, Triệt nhi ở một bên cười đắc ý.

Vân Phi Tuyết liếc mắt trừng hắn một cái, vừa mới rửa mặt chải đầu xong, Long Phi liền xuất hiện ở cửa, phía sau còn có một lão giả xa lạ đi theo.

“Sư huynh.” Triệt nhi thân thiết bổ nhào vào trong lòng hắn làm nũng.

“Triệt nhi, sao ngươi lại ở trong này?” Long Phi sửng sốt, sáng sớm như vậy Triệt nhi lại ở trong này.

“Ta đến cùng hoàng tẩu uống thuốc.” Triệt nhi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên trả lời.

“Triệt nhi, nghịch ngợm quá.” Long Phi cưng chiều lấy tay xoa xoa đầu của hắn, biết hắn là cố ý.

“Long Phi, có chuyện gì sao?” Vân Phi Tuyết nhìn hắn hỏi.

“Triệt nhi, ngươi ra ngoài trước đi, sư huynh cùng hoàng tẩu có chuyện cần bàn.” Long Phi gật gật đầu, sau đó nhìn Triệt nhi nói.

“Nga, vậy được rồi, lát nữa ta lại đến.” Triệt nhi thực ngoan chạy ra ngoài, Tiểu Đào cũng tự giác lui ra.

Vân Phi Tuyết nhìn hắn nghi hoặc, không biết hắn muốn làm gì?

“Phi Tuyết, ta mời người đến xem rốt cuộc trong người ngươi trúng độc gì?” Long Phi giải thích, sau đó ôm quyền nói với vị lão giả:“Cao tiền bối, làm phiền rồi.”

“Ân.” Lão giả gật đầu một cái, tay liền cầm lấy cổ tay của Vân Phi Tuyết.

Nàng để lão giả tuỳ ý bắt mạch cho mình, nàng cũng muốn biết đến tột cùng mình trúng độc gì? Lúc lâu sau, lão giả mới buông tay nàng ra.

“Cao tiền bối, thế nào?” Long Phi truy vấn.

“Nếu lão phu không lầm, độc Vương phi trúng hẳn là ‘Tương tư lệ’.” Lúc này sắc mặt của lão giả mới trầm ttrọng mà nói.

Tương tư lệ? Vân Phi Tuyết sửng sốt, tên rất đẹp, nhưng tên càng đẹp, giải càng khó, đây là định luật của thiên cổ.

“Cao tiền bối, mời, chúng ta ra ngoài bàn.” Long Phi sắc mặt cũng nghiêm trọng đứng lên, làm động tác mời, biết nàng trúng độc gì là tốt rồi, về phần giải độc phải xem ý tứ của sư huynh thế nào.

Nhìn Long Phi cùng lão giả kia biến mất ở cửa, Vân Phi Tuyết mới tỉnh lại, Tiêu Nam Hiên cũng không có ý vì nàng giải độc mà là muốn biết nàng trúng độc gì. Đơn giản chính là muốn biết người biết ta trăm trận trăm thắng, đương nhiên cũng là vì muốn khống chế nàng.

Một lát sau Tiêu Nam Hiên về đến Vương phủ, tiến vào thư phòng liền thấy Long Phi cùng một lão giả đang chờ.

“Sư huynh, người đã trở lại, đây là Cao tiền bối, đã xem qua cho Vương phi rồi, nàng là trúng độc ‘Tương tư lệ’.” Long Phi đứng lên giới thiệu.

“Vương gia.” Lão giả chắp tay cung kính.

“Không cần đa lễ, xin hỏi Cao tiền bối có thuốc giải không?” Tiêu Nam Hiên ngồi xuống, thuốc giải mới là vấn đề hắn quan tâm nhất.

“Bẩm Vương gia,‘Tương tư lệ’ là giang hồ độc y gió lạnh đich tuyệt thế chi chỉ, loại độc này hắn mỗi ba năm luyện một lần, cũng là luyện thuốc giải thích hợp, cho nên, muốn giải độc, trừ phi tìm được hắn, hoặc là người hạ độc, nếu không khó giải, ta xem tình huống của Vương phi, còn có thời gian hai tháng, cho nên, nếu Vương gia muốn cứu Vương phi, trong vòng hai tháng phải tìm được thuốc giải.” Lão giả tường tận giải thích.

“Nói cách khác, cũng chính là nếu người hạ độc không chịu cho thuốc giải, thì là khó giải rồi.” Tiêu Nam Hiên hỏi, mặt nạ màu bạc trên mặt làm cho người ta nhìn không ra biểu tình.

“Vương gia nói không sai.” Lão giả gật đầu, sau đó chắp tay nói:“Nếu Vương gia không có chuyện gì khác, vậy Cao mỗ cáo lui trước.”

“Cao tiền bối, ta tiễn người.” Long Phi đưa hắn ra khỏi thư phòng.

Tiêu Nam Hiên ngồi ở chỗ đó, mâu quang nheo lại, Vân Hạc quả nhiên đủ âm độc, sở hữu thuốc giải duy nhất, nếu Vân Phi Tuyết muốn thuốc giải, vậy chỉ có thể ám sát hắn.

“Sư huynh, xem ra thuốc giải là ở trong tay Vân Hạc.” Long Phi tiễn bước lão giả, sau đó quay lại trở vào trong thư phòng.

“Ở trong tay hắn thì thế nào? Chỉ cần Vân Phi Tuyết là thật tâm thật ý giúp ta, như vậy trước khi nàng ta độc phát, ta diệt trừ lũ Vân Hạc và Thái tử, giúp nàng lấy thuốc giải, huống chi, nếu nàng có tâm ý gì khác, sống chết của nàng lại không liên quan đến ta, ta sẽ không hao tổn tâm tư vì nàng cầu thuốc giải.” Khoé môi Tiêu Nam Hiên lại lộ ra một đường cong tàn nhẫn lãnh khốc.

“Nếu sư huynh đã có quyết định, ta sẽ không nhiều lời nữa, chúng ta đi thăm Triệt nhi.” Long Phi nói.

“Được, đi thôi.”

 

Chính văn 098 Triệt nhi tức giận

“Uy, đây là của ta, ngươi muốn ăn, kêu người chuẩn bị cho ngươi đi.” Vân Phi Tuyết nhìn Triệt nhi đang liều mạng thưởng thức điểm tâm của nàng.

“Ta chính là thích ăn của ngươi, thế nào? Có bản lĩnh ngươi đoạt lại đi.” Triệt nhi đắc ý nhìn nàng, dù sao nàng cũng đánh không lại hắn.

“Được.” Vân Phi Tuyết lời còn chưa dứt, tay đãcướp đi bát cháo trước mặt hắn, cho dù hắn có võ công thì thế nào? Tóm lại vẫn là một đứa nhỏ.

“Đến.” Triệt nhi nhanh chóng lấy tay ngăn nàng, sau đó dùng một tay kia cầm chén ném tới không trung, mũi chân sau đó giơ lên, bát liền vững vàng dừng ở mũi giày của hắn. [Aiz : Hảo công phu~~ Soái ca, dạy muội..!!]

“Xú tiểu tử, nhìn đây.” Vân Phi Tuyết nhấc chân đá vào chân hắn, thật là có chút buồn bực, con bà nó, khi dễ nàng không có võ công sao? Hôm nay nàng cho dù là đem cái bát kia đánh nát cũng quyết không để hắn đắc ý.

Triệt nhi xoay lòng bàn chân, bát liền lại bị ném lên không trung, hắn né tránh đòn đánh lén của nàng, sau đó điểm mũi chân, bát liền tiếp tục bay lên, sau đó cầm bát khoe ra:“Thế nào? Đến lấy đi.”

“Ngươi nói đó.” Vân Phi Tuyết nhanh chóng sử hư chiêu, nhìn như là muốn lấy đi bát trong tay hắn, thừa dịp hắn tăng cường trốn tránh, dùng chân quét về phía chân trụ của hắn.

Triệt nhi đang đắc ý, không nghĩ tới nàng sẽ dùng chiêu này, một lúc không chú ý, bát trong tay liền bay về hướng cửa………

Long phi mới vừa đi tới cửa, liền thấy một cái bát trực tiếp bay về phía hắn, tay duỗi ra liền vững vàng tiếp được nó, đi vào hỏi:“Phi Tuyết, Triệt nhi, các ngươi đang làm gì?”

“Ngươi hỏi nàng.”

“Ngươi hỏi hắn.”

Hai người lấy tay chỉ vào đối phương rất ăn ý.

“Đánh nhau sao?” Long phi khẽ cười, cũng không truy cứu nữa, nhìn Triệt nhi nói:“Vừa rồi ta đi tìm ngươi, mới biết được ngươi đã đến đây, làm sao đồ ăn sáng cũng không dùng? Thuốc cũng không uống?”

“Ta đến cùng hoàng tẩu ăn đồ ăn sáng, uống thuốc.” Triệt nhi chạy đến bên người Long Phi nói.

“Long Phi, ngươi đã đến rồi, vừa hay, ngươi làm ơn, mau đưa hắn đi đi, tốt nhất đuổi về Hoàng cung ấy, ta sắp chịu không nổi hắn rồi.” Vân Phi vừa khoa trương vừa bộc tuệch nói.

Ai ngờ vừa dứt lời, bộ dáng của Triệt nhi vừa tổn thương vừa tức giận trừng mắt nhìn nàng, đột nhiên xoay người chạy ra quát:“Ngươi không cần đuổi ta đi, ta tự đi, ta về sau không đến tìm ngươi nữa.”

“Triệt nhi……….” Vân Phi Tuyết vội vàng muốn kêu hắn lại, nhưng hắn lại chạy mất không thấy bóng dáng rồi, xoay người nhìn Long Phi nghi hoặc hỏi:“Hắn làm sao vậy? Vì gì lại tức giận? Ta nói sai gì sao?”

“Phi Tuyết, Triệt nhi là vì thích ngươi, mới cố ý đối nghịch với ngươi, bởi vì hắn không biết nên ở chung một chỗ với ngươi ra sao, bắt đầu từ lúc hắn còn nhỏ đã bị người khác hết nịnh hót lại đến dối trá, nhưng hắn lại càng cô độc, càng tịch mịch, mà sư huynh luôn suy tính phải làm sao để báo thù, tuy rằng rất thương yêu Triệt nhi, nhưng hắn căn bản không biết Triệt nhi cần gì. Hắn chính là đang làm nũng, lại đi tìm người khắp nơi, lại đối xử rất nghiêm khắc với hắn, để một mình hắn rèn luyện trong Hoàng cung, cho nên Triệt nhi ghét nhất bị đuổi về Hoàng cung, mà trong lúc vô ý ngươi đã nói những lời như thế, đã làm hắn bị thương tổn.” Long Phi giọng nói hơi có chút trầm trọng giải thích, hắn đã hi vọng Triệt nhi có thể giống như tiểu hài tử bình thường có thể vui vẻ mà sống.

“Là vậy sao, ta không cố ý.” Vân Phi Tuyết lập tức trở nên hối hận, trong lúc vô ý nàng đã làm Triệt nhi tổn thương rồi.

“Phi Tuyết, ta có thể thấy được, Triệt nhi là thật sự thích ngươi, ta hy vọng ngươi có thể thật lòng với nó, Triệt nhi kỳ thật rất đáng thương.” Long phi nhìn nàng ý vị sâu xa nói.

“Ta muốn đi tìm hắn.” Vân Phi Tuyết vừa dứt lời, người cũng đã lo lắng chạy ra ngoài, nàng rất lo lắng cho hắn.

Nàng cứ thế tìm được phòng của Triệt nhi, thấy hắn đang ngồi trên mép giường lau nước mắt, vừa trông thấy nàng đi vào liền thở phì phì nói:“Ngươi tới làm gì? Muốn Hoàng huynh đưa ta hồi cung sao?”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt, Vân Phi Tuyết thật đau lòng, tiến đến giải thích với hắn:“Triệt nhi, ngươi đừng tức giận mà, ta vừa nãy không phải là cố ý.”

“Hừ.” Triệt nhi hầm hừ quay mặt đi không nhìn nàng, nàng cũng giống như Hoàng huynh vậy, đều muốn vứt hắn vào trong Hoàng cung.

“Ta sẽ không để họ đuổi ngươi về Hoàng cung, ngươi mỗi ngày đến ép ta uống thuốc ta còn không báo thù nữa, cho nên, ngươi yên tâm, ngươi muốn chạy ta cũng sẽ không để ngươi chạy, nhưng ta là người có thù thì sẽ báo đó nha.” Vân Phi Tuyết biết tính tình của hắn, cho nên làm như ngang ngược nói.

“Ngươi cho là ngươi có thể trả thù được sao? Mấy lần kia ngươi ngay cả ta cũng đánh không lại.” Triệt nhi không cười liếc mắt nhìn nàng một cái, bất quá tâm tình tựa hồ tốt hơn nhiều.

“Tiểu tử, ngươi dám khinh thường ta.” Vân Phi Tuyết thở phì phì cốc đầu hắn một cái.

“Ngươi dám đánh ta, ta là Hoàng thượng.” Triệt nhi xoay người lấy tay cản nàng, tay lại đụng trúng miệng vết thương trên ngực nàng.

“A….” Vân Phi Tuyết không kìm được tiếng kêu vuột ra, đau đớn lấy tay ôm ngực, lui về phía sau hai bước.

“Ngươi làm sao vậy? Ta không phải cố ý.” Vẻ mặt của Triệt nhi lập tức trở nên khẩn trương, chạy đến cạnh người nàng, chân tay luống cuống.

Xì một tiếng, nhìn bộ dáng không biết làm sao của hắn, Vân Phi Tuyết khẽ cười nói:“Tiểu tử, hiện tại chúng ta huề nhau, vậy thì ai cũng không được giận.”

“Ta không có giận, ta là nam nhân, sao lại chấp nhặt với ngươi.” Triệt nhi mạnh miệng phủ nhận , ánh mắt cũng không dám nhìn nàng, nhìn chằm chằm vào nơi khác.

“Được, ngươi là nam nhân, ngươi không giận, vậy ta đây về trước, chốc nữa đến thăm ngươi.” Vân Phi Tuyết khẽ cười, rốt cuộc vẫn là con nít, dễ bị gạt.

“Được, ta sẽ đến tìm ngươi cùng uống thuốc.” Triệt nhi trên mặt lại lộ ra nụ cười gian xảo, vẻ không thoải mái khi nãy dường như đã biến mất rồi.

“Được.” Vân Phi Tuyết buồn bực đáp, nàng nắm tay hắn đứng dậy, sau đó xoay người rời đi.

Đi thật chậm về phía phòng, thấy một nha hoàn đi đến từ phía đối diện, ánh mắt hấp háy nhìn nàng.

“Tiểu tử, ngươi đã đến rồi.” Vân Phi Tuyết kêu lên vừa vui mừng vừa kinh ngạc.

 

Hết Chương 97 + 98 

Advertisements

24 responses to “Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương – Chương 97 + 98

  1. Yinny

    oaaaa, chap moi, ma` con` la` 2 chaps 1 luot >_<…nang` that la` wa tuyet kaka
    *tung hoa**tung hoa* ^^
    ta iu nang` chut chut 😛

  2. Yinny

    thanks nang`
    ah quen, co nguoi giut tem oy`, dzay chac la` ta dc phong bi` hachac

  3. Tiu Ú

    lâu lắm mới thấy nàng ra típ bộ này a ~~~ *mừng rỡ chấm chấm nước mắt*

  4. nhật nguyệt

    thank nàng nha!

  5. talacuopbienha

    thanks

  6. hớ hớ, soái ca của ta lại xuất hiện nữa kìa. nhớ anh ấy quá 😀

  7. banhmikhet

    thanks nàng nhiều

  8. minhiluong

    thank tỷ nhá *hun tới tấp* hihi *dzọt lẹ *

  9. hi hi…. ta iu Triệt nhi lắm nha !
    Triệt nhi đáng iu, Triệt nhi ngây thơ.
    Ta cũng thích cái bộ này, giọng văn và nội dung rất hay. Cảm ơn nàng nhiều, cố gắng nha !
    😀

  10. Kid

    lâu quá ko đc đọc truyện này, hức.

  11. thanks
    nhớ truyện quá ❤

  12. nana

    hix…mong chap moi ra le qua deeee……….

  13. anichan

    wa llâu lắm mới đc đọc chuyện này
    thak ss nha
    mong cháp mới của ss

  14. U oi khi nao` co’ chap’ moi’ dey…..doi dai` co? oy`

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post tr nhà Pa ^^

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! ~> 2 chương/ 1 tuần 

Hoa Hồng Giấy ~> 2 chương/ 1 tuần

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương ~> tùy hứng pé Aiz

 

Mong các tình yêu ko giục tiến độ truyện nha ^^

Ngày lành!

Pachan~ 

%d bloggers like this: