Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! – Chương 22.1


Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?!

Tác giả: Phong Lâm Nhi

Edit: ss Ngọc Anh

Beta: Pachan

 

Chương 22: Tiến dần từng bước (1)

“Tôi có thể thỏa mãn điều kiện của em!”

Đêm khuya trò chuyện về đề tài này thật sự rất tà ác…

Bối Bối vì chính suy nghĩ của mình mà cảm thấy xấu hổ, mà nguyên nhân đề tài này cũng bởi vì cô nhất thời run rẩy, trong đầu chợt lóe lên mà thôi.

Lúc này chủ nhân của câu nói kia đang dùng đôi mắt đen như ngọc nhìn cô, lộ ra ý không được nghi ngờ, không thể phản bác.

>_<

Đó là uy hiếp, trực tiếp uy hiếp!!!

Mà cô lại không có năng lực phản kháng, tùy ý hắn một đường mang cô theo vào thang máy, lên lầu.

Nhìn đến biển số phòng trên cửa gần đến “701”, trong lòng cô kêu rên: Sao lại bắt buộc phải có một chuyến viếng thăm nhà của cấp dưới a a a a a…

Nhưng là cô, tay trừu, chân trừu, não trừu, trong truyền thuyết tam trừu, trừu cô đầu óc một mảnh mơ hồ.

Hơn nữa, lúc trước ở nhà ăn chính mình còn làm người ta giận sôi lên vì điều kiện kết hôn, như một tòa đại sơn pháp đỉnh, trước mặt sếp nói lời phỉ báng, Bối Bối rất hèn mọn lại nhỏ bé.

Vì thế, Bối Bối cùng Yêu nghiệtBoss PKlần thứ ba, kết quả, Bối Bối hoàn toàn bại!!

Vốn trông cậy vào Sắc Nha có thể xem phim đến say mê, quyết định ở nhà cô qua đêm, thuận tiện cứu một mạng người.

Nhưng là khi mở cửa, chỉ thấy một màu đen như mực, con bé này quả nhiên làm như vậy, trước khi cô dắt đàn ông về, liền biến mất.

Kêu lăn xa một chút, cô ta thật sự lăn xa một chút, nhưng hiện tại cô muốn cô ta trở về ngay lập tức!

Bối Bối một bên bật đèn, một bên nguyền rủa: Sắc Nha, ngươi thật sự TMD, mồm quạ đen! Hiện tại ta mang yêu nghiệt trở về, sớm biết chuyện đến mức này, thà rằng mang nam nhân khác!

Trời không phải rất lạnh, nhưng cô ở nhà vẫn thường mang bít tất, mà thường Sắc Nha và Long Điện đến cũng không để ý này nọ. Bối Bối ở tủ dép tìm nửa ngày, vẫn không tìm thấy một đôi dép lê.

Rơi vào đường cùng, cô đành hy sinh dép để dành cho mùa đông của mình, đem đôi dép lê hình mèo con đáng yêu đưa cho Yêu nghiệt Boss, đau lòng nói: “Thật ngại, có thể không vừa chân, nhưng trong nhà không có dép của đàn ông.”

“Tốt lắm.” Tỉ Hà Di nói một câu chứa ý tứ hàm xúc.

Hắn cởi giầy, đi vào đôi dép đi trong nhà, bước vào phòng khách, thuận tay đem áo khoác đưa cho Bối Bối.

Tốt lắm cái gì?

Bối Bối đang cân nhắc hai chữ này, cũng thuận tay cầm lấy áo khoác của Yêu Nghiệt, vừa treo lên giá áo ở gần lối vào, vừa sửa sang lại.

Phòng khách nhỏ, thiết kế hợp lý, phòng bếp ở phía Đông, trong cùng có một bàn ăn và một sô-pha để tiếp khách, bình thường những đồ ăn vặt thường được cô ném rải rác từ bàn ăn đến ghế sô-pha, để thuận tiện cho việc ăn uống

Nội thất phòng khách được trang hoàng rất đơn giản nhưng lại có phong cách riêng, tông màu ấm là chủ yếu nhưng thỉnh thoảng chấm phá thêm một chút sặc sỡ làm tăng thêm sức sinh động cùng ấm áp cho căn phòng.

Phía Tây phòng khách là nhà tắm và phòng ngủ, dùng tường thủy tinh để ngăn cách nơi công cộng và cá nhân, những ánh sáng đã bị ngăn cách không tiến được vào phòng ngủ.

Tỉ Hà Di liếc mắt đem toàn bộ căn phòng nhìn không sót một cái, chậm rãi thong thả đến gần tivi, ti vi được treo trên tường để tiết kiệm không gian, mà hai bên tường chằng chịt một ít tấm ngăn, mặt trên để các loại khung ảnh, mèo Ba Tư, nước hoa cao cấp, đợi chút…

Lấy một khung ảnh, ảnh trắng đen chụp ảnh ba người trông rất hạnh phúc, người đàn ông hiền lành với thần sắc có vẻ ốm yếu, người phụ nữ kiên nghị lộ vẻ vui mừng, ánh mắt đều tập trung trên người cô bé chưa đến ba tuổi.

Anh mỉm cười, để khung ảnh lại chỗ cũ, nhìn lần lượt quá trình trưởng thành của cô gái, năm tuổi mang theo ly sữa, tám tuổi quàng khăn quàng đỏ, mười tuổi tóc đã dài, mười lăm tuổi mặc đồng phục trung học, mười tám tuổi đứng trước cổng Đại học J…

Bên này Bối Bối đang phủi bụi trên áo khoác của hắn, sửa sang lại cổ áo, đột nhiên nhớ tới có chỗ không thích hợp!

Cô  – Tại sao cô lại giống người vợ bé nhỏ giúp hắn treo áo khoác?!

Orz

Chắc chắn là, yêu nghiệt chính là yêu nghiệt, Boss chính là Boss, đi đâu cũng thuận tay sai bảo mọi người!

#-.-

Bối Bối nhảy dựng lên, đi nhanh vào phòng khách, nhìn thấy Yêu nghiệt Boss đang cầm trên tay một khung ảnh.

Đến gần bên người hắn, cẩn thận nhìn lên, trong lòng không khỏi nổi lên một cảm xúc ấm áp, đó là ảnh lúc cô hai mươi tuổi, bệnh tình của mẹ được cải thiện một chút, hai người cùng nhau đi công viên.

Ảnh chụp khuôn mặt gầy yếu của mẹ, ngưng lại một khắc tươi cười, nhưng có ai biết người phụ nữ này đang ở đoạn sinh mệnh cuối, chịu đựng bệnh tật dày vò nhưng vẫn lo lắng cho con gái đâu vào đấy.

Nửa năm sau mẹ mất, để lại cho cô rất nhiều tiền, còn có một ít của hồi môn.

Nghĩ đến đây, hốc mắt Bối Bối nóng ran, lẩm bẩm nói: “Mẹ tôi cũng từng là con gái của nhà có tiền, nhưng vì ba là cô nhi, nên cùng với người nhà đoạn tuyệt quan hệ. Ba sau khi qua đời, mẹ ngậm đắng nuốt cay nuôi tôi lớn, bốn năm trước đã qua đời, tôi cũng đồng thời mất đi người thân duy nhất trên thế giới.”

Tỉ Hà Di lẳng lặng nghe, không ngẩng đầu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve ảnh chụp của người phụ nữ trung niên gầy yếu nhưng bị phù mặt do thuốc.

Bối Bối quẫn bách rồi, trong lòng thầm mắng chính mình: “ Ngươi tinh phân, trước mặt Yêu nghiệt Boss lại nói chính mình đáng thương, định làm nhân vật chính trong tiểu thuyết ngôn tình Đài Loan a?!” (tinh phân: tâm thần phân liệt)

Cô ho khụ khụ hai tiếng, để che dấu đành ha ha: “Đừng tưởng mẹ tôi là tiểu thư nhà giàu là đóa hoa trong nhà kính, bà ấy chính mình tự may quần áo, làm búp bê vải, còn có thể sửa xe đạp, sửa đồ dùng trong nhà. Bà ấy còn dạy tôi biết thế nào là đạo làm người, dạy tôi lễ nghi, thậm chí trong những ngày gian khổ, cũng sẽ mang tôi đi chỗ này chỗ kia khảo nghiệm cuộc sống thượng lưu. Có câu châm ngôn như này: Nuôi con trai thì nghèo khó, nuôi con gái thì giàu có. Ha ha, bà ấy tuy đã mất nhưng vẫn nuôi tôi rất tốt, phỏng chừng còn muối tôi gả cho người có tiền!”

Ngắm đến “Người có tiền” vết thêu ở cổ tay áo thật tinh xảo, Bối Bối tưởng tự đánh chính mình hai cái tát, cô rốt cuộc đang nói gì chứ?!

Cuống quýt nói sang chuyện khác: “Nhưng là mẹ tôi thật sự gạt người, bà ấy giấu tôi sinh bệnh một thoài gian dài, mỗi ngày còn cùng nhau đi làm. Thời điểm bệnh tình trở nặng phải nằm viện, bà còn an ủi tôi nói, tiểu ca ca gần nhà một ngày lớn lên sẽ biến thành bạch mã vương tử trở về chiếu cố tôi. Ha ha ha ha, anh cứ cười thoải mái đi.”

“Tôi tin bà ấy!”

Bối Bối ngừng cười chua xót, giương mắt nhìn lên đôi mắt đen như ngọc, bên trong giống như có một tầng lưu ánh sáng chiều rọi.

Tỉ Hà Di thản nhiên cười, dùng ngôn ngữ trân trọng nhìn cô nói: “Bà ấy là một người kiên cường, một người phụ nữ tốt, cũng là một người mẹ đáng kính!”

Không cần dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, cũng không cần dùng ngữ khí như vậy nói những câu trong lòng cô được không?!

Sẽ làm cô muốn khóc!

Bối Bối cúi đầu, hướng phòng bếp đi đến, thưa thớt nói một câu: “Tôi đi lấy vài thứ đồ uống.”

cont~~~

Mấy ngày ở nhà ôn thi, Pa chẳng ôn đc chữ nào, thời gian chủ yếu tập trung cho việc ngủ mất r ;_____;

tks ss Ngọc Anh a 🙂

48 responses to “Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! – Chương 22.1

  1. hayumikuran

    hihi,tks ss.tem+phong bì

  2. iloveyou_x95@yahoo.com.vn

    ruôt. thank nang nhjeu.

  3. dumingfang- phương minh

    ôi tình yêu hôm nay post sớm thía. ^_^

  4. thanks nàng nhìu!!!!!

  5. Piggy

    Thanks a ^^~ bạn Yêu nghiệt này nhìn vậy mà cũng có tình cảm ghê lun.anh ý ở nhà BB như vậy có động tay động chân j với BB k ta? *mơ màng* *tưởng tượng*

  6. dumingfang- phương minh

    khổ thân BB ghê. Nàng á giống ta ngày xưa ghê. Ngày xưa ta ôn thi toàn vác sách đi sang nhà bạn hoặc bạn đến nhà ta để học nó ngồi học còn ta ngủ khì nàng à. * xấu hổ*

  7. Lieuphivan

    thanks nàng ^^.^^

  8. thanh dan

    huhu, thnaks nhiu, pa oi minh thi ma cung chang hoc duoc j toan xem truyen klo, chac chit mat qua huhu, vhia se voi pa vay

  9. tatonvb

    Truyện càng lúc càng dễ thương. Thanks ss

  10. hoho

    mình cũng vậy nè.cố gắng tự dặn mình học bài nhưng chưa học được tí nào hết a.thanks 2 bạn nha

  11. trang

    thanks ss nhieu!!!

  12. hố hố ss à
    thế THD cóa ở lại nhà BB qua đêm không nhở
    hắc hắc
    ss à
    nước tới chân mới nhảy
    coi chừng té
    nhưng mà khổ nỗi tâm lý chúng ta tòan chờ nước tới chân ko thôi
    hố hố

  13. hạnh

    thanks:*:*

  14. Thanks ss..trước kỳ thi thường bị chùng cơ mắt ss ạ.

  15. oi tieu ca ca boss yeu nghiet
    hana yeu boss yeu nghiet nha
    phai tim mot boss yeu nghiet mang ve nha mi duoc
    thanks 2 nang nhe

  16. hoacodon

    chết vì Boss!!! tai sao số ta không gặp được 1 boss nào như thế!!! *tự kỉ*~ing*
    thank ss!!!

  17. Tiểu Vũ Toàn Phong

    thaks ss

  18. durga

    boss yêu nghiệt là hợp lí nhất- đọc xong chương này t lại 1 lần nữa khẳng định lại điều này

  19. Karth

    Ôi! Yêu bác THD wóa!!!

  20. Boi ty k can ca thi de em cuop ca vay *huyt sao*

  21. oOKhoaiOo

    Cuối tuần đc gặp soái ca. Thanks Pachan & Ngọc Anh !!!

  22. thuy

    thanks cac ss. ôm ôm các ss

  23. học muội đang luyện truyện

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post tr nhà Pa ^^

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! ~> 2 chương/ 1 tuần 

Hoa Hồng Giấy ~> 2 chương/ 1 tuần

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương ~> tùy hứng pé Aiz

 

Mong các tình yêu ko giục tiến độ truyện nha ^^

Ngày lành!

Pachan~ 

%d bloggers like this: