[Phiên Ngoại] Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?!


Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?!

Tác giả: Phong Lâm Nhi

Edit: pé pup

Beta: pachan


Lời thề hoa hồng trắng (Hạ)

(*phiên ngoại này là cầu nối giữa pé Pup với Pa >:D< So sweet :* )

“A……” Vương Mỵ cứng ngắc, bật ra một tiếng: “Không thể!”

Danh Danh cau mày, đôi mắt ánh ra tia nóng nảy, giọng nói lạnh như băng: “Vì sao không thể? Lúc trước dì nói dối sao? Dì vẫn cảm thấy khi cháu lớn lên sẽ là một người vô trách nhiệm sao?!”

Hiện tại, không có từ ngữ nào có thể hình dung được cảm xúc của Vương Mỵ, cô mở lớn mắt nhìn đứa trẻ trước mặt. Một đứa trẻ còn chưa cao tới vai cô lại có thể dùng lời nói như vậy đả kích cô, ánh mắt sắc bén tới mức muốn đem cô bức vào chỗ chết. Mà thằng bé… mới chỉ có mười tuổi.

Trong một phút, ánh mắt hai người giao nhau, một lớn một nhỏ đều nhìn thẳng đối phương, ánh mắt lãnh đạm.

Bối Bối vẫn là không cảm giác được hoàn cảnh lúc đó, ở trong lòng mẹ không ngừng cựa quậy, trên tay vẫn đùa nghịch mặt khóa đeo ở cổ nam hài.

Vương Mỵ kinh ngạc, ánh mắt nhìn thẳng thẳng bé: “Danh Danh, sau này cháu lớn lên có phải là người có trách nhiệm hay không, cùng việc dì có giao Bối Bối cho cháu hay không, hai việc này không thể so sánh. Cháu là đứa trẻ thông minh, chắc là hiểu ý tứ của dì!”

Ánh mắt của thằng bé lóe ra một chút, dì Mỵ dù sao cũng là người lớn, tiểu kĩ xảo của nó không thể qua mắt cô.

Chính là nó không muốn từ bỏ: “Dì Mỵ, cháu chỉ muốn nói với dì, cháu sẽ là một người đàn ông có trách nhiệm! Về sau cháu sẽ chăm sóc Bối Bối cả đời!”

Đáy mắt của Vương Mỵ tràn ra tia dịu dàng, cô đặt Bối Bối xuống, ngồi xổm trước mặt nam hài, dùng ánh mắt chân thành nhìn nó.

“Danh Danh, cháu vẫn còn nhỏ, cháu sẽ không hiểu được như thế nào là hứa hẹn ‘cả đời’. Không phải chỉ cần cháu hôm nay nói ra tương lai sẽ là như vậy, ‘cả đời’ phải trải qua rất nhiều năm tháng khảo nghiệm, vượt qua rất nhiều chuyện tình mới có thể hiểu được ý nghĩa thực sự của hạnh phúc. Danh Danh, cháu có hiểu hay không?”

Thằng bé  nhìn cô, lại nhìn nhìn Bối Bối đang ở trong lòng mình nghịch ngợm mặt khóa, trầm giọng nói: “Nếu ‘cả đời’ giống như dì với chú Trung Vĩ, giống như mẹ của cháu hàng đêm nhìn ảnh ba mà rơi lệ, như vậy… cháu hiểu được! Dì Mỵ, chú Vĩ đã qua đời, dì cũng không thể vĩnh viễn ở bên cạnh bảo vệ Bối Bối, mà cháu có nhiều thời gian hơn dì, không phải sao?”

Vương Mỵ lại lần nữa cảm thấy kinh ngạc, cô không thể xem thường đứa trẻ này, nó đã có tư duy mà ở độ tuổi như vậy chưa thể có.

Đứa nhỏ này chưa trưởng thành nhưng đã đứng ở góc độ người lớn để nhìn nhận mọi việc, như vậy ý của nó đối với Bối Bối là đúng như cô đã nghĩ?!

Nghĩ kĩ lại lần nữa, đứa trẻ mới mười tuổi có thể rõ ràng nó đang nói là cái gì hay sao? Cho dù nó là thần đồng, chỉ cần cho nó gặp chút khó khăn, tự nhiên sẽ từ bỏ ý nghĩ này đó!

Suy nghĩ vòng vo một hồi,cô lấy ngữ khí ngang hàng nói với nam hài: “Danh Danh, dì không cách nào thay Bối Bối đồng ý với cháu! Nhưng mà nếu cháu có thể đáp ứng điều kiện của dì, dì liền hứa với cháu, sau này hai đứa lớn lên, nếu Bối Bối đồng ý đứng ở bên cạnh cháu, dì sẽ không phản đối. Có được hay không?”

Đáy mắt của thằng bé hiện lên tia sáng rực rỡ, trên mặt mở một nụ cười mê người, nó ôm sát Bối Bối vào lòng, gật gật đầu nói: “Được! Điều kiện gì ạ?”

Vương Mỵ xoa nhẹ mái tóc đen của nó, cười nói: “Đưa cho dì ba mươi ba đóa hồng trắng!”

“Hoa hồng trắng?”

“Đúng vậy, là một loài hoa rất có ý nghĩa!”

……

“Chú, hoa hồng trắng này bao nhiêu tiền?”

Ông chủ hàng hoa lần đầu nhìn thấy có đứa nhỏ đến hỏi giá hoa, thuận miệng nói: “Tiểu quỷ, hoa hồng này cháu không mua được đâu! Đi…..”

“Chú, bao nhiêu tiền?” Giọng nói trong trẻo vang lên, có chút không buông tha cho câu hỏi: “Cháu từ Thái Dương cung đi tới đây, chỉ có nơi này có hoa hồng trắng.”

Thái Dương cung?! Nơi đó cách nơi này rất xa, sao đứa trẻ này có thể một mình tới đây, lại còn hỏi mua hoa?

Ông chủ cửa hàng nhìn từ trên xuống dưới đứa nhỏ, một thân áo sơ mi bạc màu, quần màu xanh bình thường, có vẻ vừa mới tan học chạy đến, trên vai vẫn còn đeo cặp sách đã cũ, nhìn qua liền biết không phải đứa trẻ nhà có tiền.

Hắn bĩu môi nói: “Một bông tám đồng.”

Một bông tám đồng, ba mươi ba bông chính là 264 đồng, tương đương với nửa tháng tiền lương của công nhân viên bình thường.

Đối với một đứa bé mà nói, số tiền này quả thực rất lớn…….

Đối với nam hài mà nói, nó hiểu 264 đồng có giá trị lớn như thế nào. Hôm nay buổi sáng nó còn giúp mẹ đi chợ, một bó rau chỉ mất chín hào, mà một bông hồng lại có thể bằng mười rổ rau.

Hừ hừ…… Biết sợ rồi sao?!

Ông chủ hàng hoa lớn tiếng đuổi người: “Đã biết chưa? Cháu không thể mua được… Đi đi… Đừng cản trở ta buôn bán.

Hắn đẩy thân thể đã muốn cứng ngắc của thằng bé ra ngoài, hướng tiếp đón một vị khách vừa đi vào cửa, góc áo liền bị kéo lại.

“Chú, cháu có thể mỗi ngày tan học tới đây phụ việc đổi lấy hoa sao? Cháu có thể làm rất nhiều việc.”

Ông chủ hàng hoa sửng sốt, lập tức đẩy tay nó ra: “Đứa bé như cháu có thể làm được cái gì? Người khác nhìn thấy sẽ nói ta dùng lao động trẻ em! Đi đi đi……”

Hắn túm cổ áo thằng bé, đem ném ra khỏi cửa.

Thằng bé bất đắc dĩ nhìn cửa kính đóng lại, bên trong rất nhiều hoa hồng trắng xinh đẹp. 264 đồng thực quý giá!

Mẹ khẳng định sẽ không thể đưa cho nó nhiều tiền như vậy. Mẹ phải thực vất vả mới có thể duy trì cuộc sống như bây giờ cho cả hai mẹ con, trong mắt nó chợt có chút ảm đạm……

***

Sáng sớm, 4 giờ, nghe thấy tiếng động, Thư Hinh giật mình mở mắt, cô đã tỉnh nhưng không xoay người lại, như trước quay mặt vào trong.

Cảm giác con trai đang nằm bên người nhẹ nhàng đứng dậy, lặng lẽ mặc quần áo, lách cách một hồi, trên người chăn bị kéo cao thêm một chút, sau đó nghe thấy tiếng cửa chính “Kẹt!” một tiếng mở ra. Rồi hết thảy lại chìm vào im lặng.

Thư Hinh mở to mắt, trong lòng có thật nhiều nghi hoặc. Gần một tháng nay, mỗi sáng 6 giờ tỉnh dậy đã thấy Danh Danh chuẩn bị xong bữa sáng.

Cô bảo con ngủ nhiều một chút, dù sao 7 giờ rưỡi mới tới giờ đi học, nhưng thằng bé lại chỉ cười cười với cô.

Danh Danh là đứa nhỏ ngoan ngoan, ban đầu cô nghĩ con là vì sợ cô mệt nhọc nên dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Nhưng hôm trước Vương Mỵ nói, buổi sáng mỗi ngày, cứ mở cửa đều thấy trước cửa đặt một chai sữa, cô ấy hoài nghi là Danh Danh đưa cho Bối Bối.

Nhưng thằng bé làm sao có thể có tiền mua sữa?!

Cô mặc quần áo, mở cửa theo ra ngoài, thấy thân ảnh nho nhỏ biến mất trong bóng tối. Thư Hinh đột nhiên phát hiện: Cô một chút cũng không hiểu con trai của chính mình!

…….

“Danh Danh, cháu đã đến rồi sao?”

Thằng bé thở hồng hộc chạy đến trước mặt ông lão, vuốt nhẹ mồ hôi trên trán chào hỏi: “Bác Khang, xin lỗi, cháu đến muộn!”

Nó không nói nhiều lời, nhanh tay xắn lên tay áo, bắt đầu mang theo két sữa chuyển lên phía sau xe đạp.

Bác Khang nhìn thấy vóc dáng nhỏ nhắn của hắn, lại phải mang theo két sữa lớn như vậy không đành lòng nói: “Chậm một chút, chậm một chút, không cần vội vã……”

Chân trời bắt đầu chuyển màu, một tia sáng xuất hiện ở cuối đường.

Cố định an toàn mấy két sữa, bác Khang ở phía trước đạp xe, Danh Danh ở phía sau trợ giúp đặt sữa vào trước cửa mỗi nhà, bắt đầu đi khắp đầu phố cuối phố, hang cùng ngõ hèm.

Đi vào một sân lớn, bác Khang lấy sổ ra, đưa cho Danh Danh một giỏ năm bình sữa nói: “Nhà 32, bốn gia đình Triệu, Lý, Sở, Vương như cũ không đổi, nay thêm nhà họ Tôn – chính là trước cửa có gương bát quái kia.”

“Đã biết ạ.”Namhài nhanh nhẹn đáp lời, mang theo giỏ chạy đến nhà 32, không lâu sau đã trở lại.

Bác Khang lại tiếp tục đặt sữa vào rổ, lại nói: “Nhà 33, gia đình họ Tiền đã không đặt sữa nữa, chỉ cần đưa hai nhà khác là được.

“Vâng…..”Namhài lại nâng giỏ lên đi đến một cổng nhà khác.

Mặt trời dần dần lên cao, đi hết phố này đến phố khác, hết ngõ này lại đến ngõ khác, nhà nọ rồi đến nhà kia. Giỏ đầy rồi lại trống không, giọng nói của bác Khang vang lên phá vỡ yên tĩnh, nam hài nhanh nhẹn chạy đến đặt sữa trước mỗi cửa nhà. Trên đường một già một trẻ, phối hợp nhịp nhàng vô cùng.

Hai người đi được một vòng Thái Dương cung rộng lớn, những nơi bác Khang cần phải đưa sữa cũng không còn.Namhài từ phía sau xe đạp nhảy xuống, nhận lấy một chai sữa nhỏ cùng năm hào tiền công.

“Cảm ơn bác Khang!”Nam hài đem tiền cẩn thận nhét vào túi áo, đem khuy cài cẩn thận, xác định tiền đã an toàn mới hướng bác Khang chào tạm biệt.

Cầm sữa của mình chuẩn bị rời đi, lại thấy bác Khang vất vả xếp những lọ sữa rỗng lên xe, nó nhìn trời một chút, rồi đặt bình sữa xuống chạy tới giúp đỡ.

Bàn tay thô ráp nhẹ xoa tóc đen trên đầu nó, trên gương mặt đầy nếp nhăn của bác Khang hiện lên một tia tươi cười: “Đứa nhỏ ngoan, Danh Danh, cháu là đứa nhỏ tốt bụng nhất bác từng gặp…..”

Danh Danh một tay ôm sữa, một tay đặt lên trước ngực áo che chắn tiền xu trong túi, vui vẻ trở về.

Bác Khang thật sự là người tốt, không những trả cho nó tiền, mỗi ngày đều cho thêm một chai sữa.

Nó cẩn thận mở ra lớp giấy thiếc, uống lấy hai ngụm rồi đem giấy thiếc dán trở về như cũ. Lúc đi ngang nhà Bối Bối, nó đem hơn nửa chai sữa còn lại lén lút đặt ở trước cửa nhà, như vậy, mỗi sáng dì Mỵ mở cửa đều có thể thấy được.

Mỗi ngày kiếm được 5 hào, cộng thêm mỗi ngày tiết kiệm tiền ăn sáng, như vậy không đến một năm, nó có thể kiếm đủ tiền đi mua hoa hồng.

Không mua bữa sáng cũng không có vấn đề gì, dù sao mỗi ngày đều có đám con gái vụng trộm giấu trong ngăn bàn nó rất nhiều đồ ăn, dù không biết là người nào để lại, nhưng ăn chắc cũng không có vấn đề gì.

Bất quá, mỗi ngày đều dậy sớm như vậy, chỉ sợ bị mẹ phát hiện.

Vừa nghĩ vừa đẩy cửa ra, liền bắt gặp vẻ mặt thâm trầm của Thư Hinh ngồi ở trên ghế đợi hắn.

“Con vừa đi đâu về?”

Danh Danh nhìn thấy thước dài trong tay mẹ, cơ thể không tự nhiên run run: “Con… con không… không đi nơi nào cả!”

Cả buổi theo sau, chứng kiến tất cả mọi việc, Thư Hinh trong lòng một trận nóng giận xông lên. Cô mạnh tay kéo áo của nó, giật mở túi nhỏ trước ngực, 5 hào rơi xuống trên sàn nhà, lăn vài vòng rồi mới dừng lại.

Nhìn thấy tiền dưới chân càng làm cho Thư Hinh thêm giận dữ, cô hung hăng đem thước đánh xuống lưng con trai. Vừa đánh vừa mắng: “Tuổi còn nhỏ mà đã muốn làm lao động trẻ em… là ai dạy con?! Ai cho phép con làm như vậy?!”

Thằng bé nước mắt lưng tròng, hai tay đỡ lấy thước vụt xuống, miệng không ngừng kêu: “Mẹ, là con xin bác Khang việc làm, con muốn kiếm tiền mua ba mươi ba bông hồng trắng. Nhưng con lại không thể hỏi xin mẹ tiền!”

Thư Hinh sững sờ, ngừng tay hỏi: “Con vì sao muốn mua hoa hồng trắng?”

“Bởi vì…” Thằng bé do dự: “Bởi vì con đã hứa với dì Mỵ… chỉ cần con đưa cho dì ba mươi ba bông hồng trắng, sau này, khi con trưởng thành có thể chăm sóc Bối Bối cả đời…”

Thư Hinh lại lần nữa giật mình, Vương Mỵ cũng từng nói với cô chuyện này, lúc ấy hai người chỉ xem là nói chuyện đùa, nhưng hiện tại cô phát hiện con trai của cô thực sự tin là thật!

Cô giận đến mức không thể hít thở đều đặn, thước trên tay đánh xuống càng nhiều hơn: “Con thực có tiền đồ! Thực có tiền đồ! Có thể vì Bối Bối mà làm lao động trẻ em! Mẹ như thế nào lại có thể sinh ra con trăng hoa như vậy? Mẹ đánh chết con…… Con còn nhỏ đã làm được như vậy, ai biết về sau sẽ không xuất hiện Trân Trân, Yêu Yêu khiến cho con làm những chuyện động trời động đất!”

“Sẽ không có!” Thằng bé ngẩng đầu chặn lại thước vụt xuống: “Không có Trân Trân, Yêu Yêu gì hết! Chỉ có Bối Bối!”

“Chỉ có Bối Bối dang vòng tay nhỏ bé ra muốn con ôm, chỉ có Bối Bối tin tưởng con, chỉ có Bối Bối nghe con nói chuyện, cũng chỉ có Bối Bối thấy những người khác mắng con không có cha xông lên cắn bọn họ. Mọi người đều mắng con là con hoang, mắng con không có cha dạy dỗ, chỉ có Bối Bối nói với con: ‘Tiểu ca ca không phải con hoang, tiểu ca ca là tiểu ca ca của Bối Bối!’. Ô… ô…….”

Thư Hinh sửng sốt lùi về sau hai bước, nhìn con trai quỳ trên đất nức nở không ngừng, thước trên tay run run một hồi rơi xuống.

Cô quỳ gối trước mặt con, ôm chầm lấy cơ thể nhỏ bé của nó, cũng chậm rãi nức nở từng tiếng: “Thực xin lỗi, mẹ xin lỗi con… xin lỗi con… con trai của mẹ……”

Trong gian phòng cũ nát, hai mẹ con ôm nhau khóc đến thê lương, không phát hiện ngoài cửa bỗng nhiên xuất hiện thêm vài bóng người……

***

Vương Mỵ tới nhà trẻ đón Bối Bối trở về, vừa đi vào khu nhà đã thấy Thư Hinh và Danh Danh đứng ở cửa nhà nàng, trên tay thằng bé cầm một bó hoa hồng trắng thật lớn.

“Này……” Cô kinh ngạc nhìn hai người. Cả hai đều đã thay đổi quần áo mới tinh, mà trước cửa nhà cô cũng có rất nhiều người xa lạ đứng đó, giống như đang chờ bọn họ.

“Tiểu ca ca, tiểu ca ca…….” Bối Bối hét lên, buông tay mẹ chạy đến bên cạnh ôm lấy Danh Danh, trên tay cô còn cầm một cặp cốc mới mua.

Thư Hinh tiếp nhận đóa hoa trong tay con trai, để nó mang theo Bối Bối chạy ra một góc chơi, rồi lại đem hoa tới đặt trên tay Vương Mỵ: “Tiểu Mỵ, con mình vì thực hiện lời hứa với cậu đã làm lao động trẻ em suốt hơn một tháng qua…”

Vương Mỵ kinh ngạc nhìn nàng: “Hinh, bạn nói cái gì?!”

“Mình nói… con mình mỗi ngày đưa sữa để lấy 5 hào tiền công, chuẩn bị dùng 528 ngày làm công để đổi lấy lời hứa với bạn! Bạn xem đi!”

Vương Mỵ khiếp sợ nhìn Danh Danh, thiếu chút nữa bị ba mươi ba bông hồng đè chết…

Đứa bé này vì thực hiện lời hứa với cô, có thể làm ra chuyện như vậy?!

Không đợi cô hồi tâm phản ứng đã thấy Thư Hinh tiến lên nắm lấy tay cô, đặt vào trong tay một phong bì màu trắng: “Tiểu Mỵ, thời gian qua cảm ơn bạn đã chiếu cố hai mẹ con mình. Một mình bạn nuôi dưỡng Bối Bối nhưng còn chưa từng nhờ tới sự giúp đỡ của mình, vậy mà mỗi ngày đều giữ Danh Danh lại ăn cơm trưa… Những chuyện này mình đều biết!”

Cô lau khóe mắt đẫm lệ tiếp tục nói: “Tiểu Mỵ, mình phải đi rồi. Mình có rất nhiều điều muốn nói với bạn… tất cả đều viết trong thư này rồi. Đợi tới khi mình đi khỏi bạn hãy mở ra xem.”

“Hai người định đi đâu?” Vương Mỵ nóng nảy hỏi.

“Đừng nóng vội… Ông nội của Danh Danh đã tìm được chúng tớ rồi, muốn mang chúng tớ trở về……”

Vương Mỵ nghe vậy, lòng trở nên an tâm hơn. Cùng lúc đó, Danh Danh nắm tay Bối Bối, đi đến bên cạnh cô nói: “Dì Mỵ, vậy lời hứa của dì và cháu còn được tính hay không?”

Cô cúi đầu nhìn đứa nhỏ, đôi mắt nó đen sâu thẳm khiến cho cô cảm giác đứng trước mặt mình là một người người đàn ông chân chính trong tương lai. Cô ngồi xuống, cầm lấy tay nó: “Cháu có biết tại sao dì lại muốn lấy ba mươi ba bông hồng trắng của cháu hay không?”

Nó lắc đầu……

“Bởi vì, trước kia chú Trung Vĩ cũng dùng ba mươi ba bông hồng trắng đặt lời thề ước với dì, thề ba đời ba kiếp cùng chung một chỗ. Mà dì và chú, kiếp này ước định có Bối Bối làm chứng giám, cho nên Bối Bối mới gọi là “Bối Bối”.

Ánh mắt của thằng bé bỗng trở nên sáng ngời: “Bối Bối! ‘Bối’ là cả đời, ‘Bối’ đồng âm với ‘cả đời’!” (**)

“Đúng vậy, mà hoa hồng trắng có nghĩa là: Anh xứng với em!” Vương Mỵ đem hoa hồng trắng đặt lại trên tay nó, mỉm cười hứa với nó: “Chờ sau này cháu trở lại, dì cam đoan Bối Bối nhà dì xứng đáng nhận được ba mươi ba bông hồng trắng của cháu.”

Có buổi tiệc nào là không tàn, nhưng đời người lại giống như một vòng tròn luẩn quẩn, đi một vòng lớn lại trở về điểm khởi đầu.

Giống như tình yêu của cô với Trung Vĩ, như tình bạn của cô và Thư Hinh, như vận mệnh của Thư Hinh và Danh Danh……

Vương Mỵ nắm chặt phong thư của Thư Hinh trong tay, nhìn Bối Bối ở bên cạnh còn không biết đã xảy ra chuyện gì, hỏi: “Bối Bối, một chiếc cốc mới mua của con đâu rồi? Vừa rồi còn thấy con cầm trên tay cả hai chiếc mà!”

Bối Bối mời mịt ngẩng đầu, suy nghĩ một chút rồi vui vẻ trả lời: “Bối Bối đưa cho tiểu ca ca rồi! Bối Bối đem cốc tặng cho tiểu ca ca!”

Đem cốc tặng?!

Vương Mỵ sửng sốt, nhìn con gái mỉm cười, thuận tiện xé mở phong thư trên tay. Bên trong là một bức thư dày đặc những chữ viết cùng với hai mươi vạn tiền mặt, giống như những cánh hoa chậm rãi rơi xuống……..

–END–

**Hiện tưởng đồng âm trong tiếng Trung:

“Bối” trong tên Bối Bối đồng âm với ‘cả đời’. Cho nên Bối Bối là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu trọn đời, trọn kiếp của Vương Mỵ và Trung Vĩ.

Mặt khác: “Bối” trong từ ‘chiếc cốc’ – ‘bối tử’ cũng đồng âm với ‘cả đời’. Cho nên khi nghe thấy Bối Bối nói đem cốc tặng cho Danh Danh, Vương Mỵ đã rất xửng sốt. Bối Bối đem cốc tặng cho Danh Danh cũng chính là đem cả đời nàng tặng cho anh. Và sau này lại một lần nữa Bối Bối cướp đi chiếc cốc của Tỉ Hà Di cũng là cướp đi cuộc đời của anh. — Lời của bé pup :”)

Advertisements

55 responses to “[Phiên Ngoại] Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?!

  1. Cám ơn nàng nhìu nha

  2. Không ngờ Bối Bối bị gả đi từ hồi còn nhỏ thế. Đã mang chiếc cốc làm vật đính ước mà còn trộm lại nên bị đòi nợ là đúng rùi

  3. micheal scofield

    so sweet. tks ban

  4. Linh Maroon

    Dễ thương chết đi được >___<
    Thanks nàng

  5. a
    k ai giựt tem
    ta giựt vậy :”>

  6. Ta la sac nu ham mo yeu nghiet dai nhan Ti Ha Di !!!

    Oi cam dong wa ,nghe y nghia ve chiec coc kia qua thuc hay a !!! Ma phien ngoai the la het roi ha nang ? Hix ,the ko co phien ngoai ve cuoc song cua 2 anh chi sau nay a ??

  7. (¯`•Oºo.OßơO.oºO•´¯)

    Chị Bối Bối ngốc thía!

  8. shortnarrow

    cam dong qua
    thanks ss

  9. mymyanh

    cảm động quá, mới nhỏ tuổi vậy mà đã si tình

  10. tata

    cảm động quá. Tỉ yêu nghiệt đáng yêu !!!! thanks!!!

  11. tieuphong

    tks cô pa và bé pup nhìu , thật là ngưỡng mộ yêu nghiệt đại ca qớ , bối tỷ hạnh phúc qá đi , ngưỡng mộ , ngưỡng mộ :xxx

  12. phongvan

    thank ss nhe!

  13. Furin

    Mới đọc cứ nghĩ là anh sướng từ trong trứng sướng ra. Không ngờ là anh có quá khứ như thế :-S.
    hai người này duyên nợ không dứt được. ths pa, ths pup.

  14. quy lun

    thanks!

  15. mainp

    Bối Bối cứ như là con dâu nuôi từ bé của nhà anh Yêu nghiệt ý;))

  16. tue san

    phiên ngoại truyện này dễ thương quá .thanks bạn

  17. Ôi,cảm động và dễ thương quá đi….Thích nhất khúc này: ““Chỉ có Bối Bối dang vòng tay nhỏ bé ra muốn con ôm, chỉ có Bối Bối tin tưởng con, chỉ có Bối Bối nghe con nói chuyện, cũng chỉ có Bối Bối thấy những người khác mắng con không có cha xông lên cắn bọn họ. Mọi người đều mắng con là con hoang, mắng con không có cha dạy dỗ, chỉ có Bối Bối nói với con: ‘Tiểu ca ca không phải con hoang, tiểu ca ca là tiểu ca ca của Bối Bối!’. Ô… ô…”

    Tình cảm sâu đậm như vậy hèn gì sau này anh lớn lên trong cảnh giàu sang,lại đẹp trai tài giỏi mà vẫn chỉ yêu BB vá quay về tìm chị thôi…*chấm nc mắt*

    Ta thích anh yêu nghiệt quá đi mất ~\(≧▽≦)/~

    Ta yêu Pa quá đi mất ╮(╯▽╰)╭

    Ta thích cái truyện này quá đi mất (◡‿◡✿)

    Thanks Pa và Pup a *ôm hun*

  18. Hounny

    truyện dễ xương quá đi, dưng mà đọc truyện mà mơ có người với mềnh như vậy chắc mơ thấy vài Bối Bối mà vẫn chưa được quá huhu

  19. ViViNTT

    Thanks Nang Pa & be Pup!

  20. orion48

    hay thế, tks pa 🙂

  21. thangsauxanh

    Cảm động quá! Anh này thông minh từ bé, haha! thank you!

  22. sj kyuhyun

    Ôi, thật là tuyệt vời vs tc của yêu nghiệt ca ca

  23. lungconuong

    có tính chiếm hửu từ lúc bé cơ đấy

  24. hittle

    cảm động lắm
    thanks

  25. Bối An An

    truyện hay, thanks

  26. sunflower1000

    Thank nang.

  27. Hà Đoàn

    Thanks Pa. Hay wa’ di mat. A yeu nghiet dang iu wa’ .><

  28. tatonvb

    Thanks ss

  29. hụ hụ
    thương THD
    tương tư những mười mấy năm
    lâu lắm á
    tội nghiệp quá
    lau nước mắt nước mũi
    trét trét lên mặt bà pa

  30. thanks ty nha . doc chap nay that cam dong

  31. hay wa that cam dong aaa…. Thanksss…

  32. buigiabao

    cảm động đến phát khóc luôn
    cảm ơn

  33. cảm động với Tỉ ca wá…hâm mộ BB có ng iu mình như vậy =]]z
    Tks nàng :-*

  34. Ôi lãng mạng thật đấy. Hai người tặng cho nhau cả đời.

  35. Hoàn Minh

    trời, trên dời này liệu có anh yêu nghiệt thật ko nhi? thank nàng!

  36. ui trùi ui! Không ngờ Tỉ đại ca lại dễ thương thế! Từ nhỏ đã vì Bối Bối mà thức khuya dậy sớm => si tình quá mừ! Ủng hộ hai anh chị này hết mình!

  37. Bảo Khiêm

    Không phải là 5 xu mà là 5 hào. 1 đồng = 10 hào = 100 xu. 5 máo là 5 hào, ko phải 5 xu, nếu là 5 xu thì làm đến bao giờ để được 264 đồng????
    Thanks nàng nhé

  38. anh kỳ

    Lật bàn !!!!!!!
    Tỉ yêu nghiệt!!!! ngươi có phải nam xuyên ko hả, trước hi xuyên ngươi bao nhiêu tuổi vậy, ta ko tin 1 đứa trẻ 10 tuổi lại cool như vậy!!! ta ko tin!!!! Ta ko tin!!!! Taaaaaaa kooooooooooo tiiiiiinnnnn!!!!!!!!!!

    • anh kỳ

      Đừng ai chú ý tới ta, ta đang lên cơn đó mà.
      Ôi! Yêu nghiệt của đời em! Anh hiện nay ở đâu, anh hãy xuất hiện đi, em ganh tị với cô biện bối bối kia sắp điên rồi, anh mà xuất hiện chậm một chút thì nhất định phải tìm em ở “viện” nha.
      hu hu híc….. lau nước mũi.

  39. ý ngĩa quá ý ngĩa quá chân lí yêu nghiệt em muốn anh

  40. Ôi, chương này đọc xong xúc động quá chừng! Bạn Vincent từ bé đã rất đứng đắn và nghiêm túc.

  41. Vero

    Truyen that cam dong. Khong ngo nam chinh lai yeu nu chinh sau sac nhu vay. Tu nho da biet cham soc nang nhu vay va 2 dua nho nay that dang yeu nha, nho nhu vay ma da biet can nhau roi. Haizz! Thank you.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post tr nhà Pa ^^

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! ~> 2 chương/ 1 tuần 

Hoa Hồng Giấy ~> 2 chương/ 1 tuần

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương ~> tùy hứng pé Aiz

 

Mong các tình yêu ko giục tiến độ truyện nha ^^

Ngày lành!

Pachan~ 

%d bloggers like this: