Sống chung với sếp tổng – Chương 45 + 46


Sống Chung Với Sếp Tổng

Chương 45 + 46

Edit: Nhược Nhược

Chương 45

Hôm sau, cuối tuần.

Bởi vì cả đêm hôm qua bị Liêm Anna kích thích, Đỗ Lôi Ty ngủ không ngon, lăn lộn khó ngủ, cho đến tận rạng sáng mới chợp mắt. Khi tỉnh lại lần nữa, đã là chín giờ sáng ngày hôm sau.

Vuốt vuốt mắt cho tỉnh táo, cô theo thói quen nhìn sang bên trái, quả nhiên sếp tổng đại nhân đã đi mất.

Chắc hẳn anh lại đến thư phòng đọc giấy tờ rồi? Đỗ Lôi Ty nghĩ vậy, rời giường, rửa mặt, đánh răng, sau đó xuống lầu.

Trên bàn lầu dưới đã để điểm tâm, dì Ngô ở một bên.

“Thiếu phu nhân, buổi sáng tốt lành.” Dì Ngô cười chào cô.

“Buổi sáng tốt lành.” Đỗ Lôi Ty gật đầu, đột nhiên cảm giác đầu đau đau, chắc là do tối hôm qua ngủ không ngon đây.

“Thiếu gia để điểm tâm cho cô, còn đang nóng, cô mau ăn đi.” Dì Ngô vừa nói vừa bưng một chén cháo đậu đỏ nóng hổi đến trước mặt cô.

Đỗ Lôi Ty ăn một miếng cháo, chợt nhớ tới bệnh của Liêm Tuấn, hỏi: “Dì Ngô, thiếu gia, hôm nay anh ấy có ăn điểm tâm hay không?”

Dì Ngô gật đầu: “Có ăn, nhưng ăn rất ít.”

Ăn rất ít? Xem ra thân thể anh nhất định còn rất yếu, Đỗ Lôi Ty không khỏi đau lòng, muốn đi thăm anh, bèn nói: “Vậy dì có biết anh ấy đang ở đâu không?”

“Thiếu gia đang ở trong thư phòng với phu nhân.”

Sếp lớn đang trong thư phòng với mẹ? Đỗ Lôi Ty có chút kinh ngạc, dù sao cuộc va chạm hôm qua của Liêm Tuấn với mẹ không phải là quá tốt, giống như có cái gì ngăn cách hai người… Nhưng hết lần này tới lần khác anh ta không chịu nói cho cô biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm cho cô cũng không biết gì hết.

Đỗ Lôi Ty xoắn xuýt một hồi, bỗng nhiên quét mắt sang dì Ngô đứng ở một bên.

Đúng rồi, tại sao lại không hỏi người của sếp lớn cơ chứ? Hỏi dì Ngô là tốt nhất!

Cho nên cô thần bí vẫy tay với dì Ngô, hạ thấp giọng hỏi: “Dì Ngô, con muốn hỏi dì một chuyện.”

Dì Ngô vốn có tính bà tám, thấy vẻ mặt Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên trở nên thần bí, cũng không để ý quan hệ chủ tớ, vội vàng chạy qua: “Thiếu phu nhân, cô muốn hỏi chuyện gì?”

“Thiếu gia và phu nhân… có phải quan hệ không tốt lắm hay không?”

“Thiếu gia cùng phu nhân ư?” Dì Ngô suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ lắc đầu, “Thiếu phu nhân, vấn đề này cô phải hỏi lão Dư, lúc tôi vào cái nhà này, phu nhân đã sống ở nước ngoài rồi.”

“Lão Dư?” Đỗ Lôi Ty nhớ tới sắc mặt vừa nhìn đã biết là không có tính bà tám của lão Dư, lắc đầu, “Con cảm thấy người ngay thẳng lão Dư chắc sẽ không kể chuyện cho con đâu.”

Dì Ngô 囧 và 囧: “Thiếu phu nhân, vậy tôi nhìn thì không ngay thẳng sao?”

“… Không phải, con là thấy dì thì là mà… rất không câu nệ tiểu tiết!”

“Thật không?” Dì Ngô được khích lệ, không khỏi dương dương tự đắc, lời nói ra khỏi miệng cũng chẳng câu nệ: “Thiếu phu nhân, nếu như cô thật sự muốn biết giữa thiếu gia và phu nhân xảy ra chuyện gì, có thể len lén lên lầu nghe xem họ đang nói gì.”

Đỗ Lôi Ty bị tinh thần bà tám của Dì Ngô khiến cho 囧: “Vậy có được không?”

“Có gì mà không được chứ? Đây cũng là nhà của cô, thiếu gia là chồng của cô, phu nhân là mẹ chồng của cô. Nếu đều là của cô thì thỉnh thoảng nghe xem chồng và mẹ chồng nói gì là chuyện đúng đắn, có liên quan gì đâu?”  Đỗ Lôi Ty bị cái lý luận toàn “cô” này của dì Ngô khiến cho quay cuồng, sửng sốt hồi lâu, phát hiện ra dì ấy nói cũng đúng.

“Nhưng mà…” Cô còn có chút do dự, “Nhỡ đâu họ đột nhiên đi ra thì làm sao bây giờ?”

Dì Ngô suy nghĩ một chút: “Nếu mà đột nhiên đi ra thì cô cứ giả vờ không cẩn thận đi ngang qua là được.”

“Nhỡ đâu mẹ không vui thì làm sao?”

“Nếu phu nhân không vui thì cô hãy vuốt đuôi bà ấy! Khen bà xinh đẹp, có khí chất!”

“…” Đỗ Lôi Ty vẫn không yên lòng, “Vậy nếu như…”

“Thiếu phu nhân, cô đừng sợ, cùng lắm thì tôi đi với cô được không!” Dì Ngô vỗ ngực, có vài phần là khí thế nữ hiệp.

“Thật không?” Hai mắt Đỗ Lôi Ty tỏa sáng, đột nhiên cảm giác có núi để dựa.

Cứ như vậy, được sự cổ vũ của dì Ngô, Đỗ Lôi Ty rốt cục thực hiện bước đầu của kế hoạch tà ác này. Một già một trẻ hai người đi như trộm lên lầu, lén lén lút lút mò tới cửa thư phòng.

Lúc này, Liêm Tuấn đang nói chuyện với Liêm Anna.

“Con cũng đã trưởng thành rồi, mẹ không nhúng tay vào chuyện hôn nhân của con, nhưng mẹ còn muốn khuyên con một câu — mẹ cảm thấy người phụ nữ kia không thích hợp với Liêm gia chúng ta.”

“Có thích hợp với Liêm gia hay không con không cần biết, con chỉ biết là cô ấy thích hợp với con.”

“Con biết rõ mình là đại diện cho cả cả Liêm thị, một người bình thường như cô ta, một ngày nào đó con chán cô ta, hay là cô ta chán con, như vậy cuộc hôn nhân này lại càng không công bằng!” Ngữ khí của Liêm Anna có chút nặng nề, giống như cất giấu đièu ẩn mật gì khó nói.

“Xin mẹ đừng đặt tình cảm của mình lên con.”

Liêm Anna ngẩn ra, không ngờ con mình sẽ nói nói như vậy, ánh mắt bà lắng xuống: “Con sẽ hối hận.” Bà nói.

“Con chưa bao giờ làm chuyện gì mà phải hối hận.”

Liêm Anna cười khổ: “Lời này của con và lời mà năm đó mẹ nói với ông ngoại con, giống nhau như đúc…” Bà nói vậy, dường như chìm trong yên lặng, đôi mắt bắt đầu đỏ hồng.

Đó là một mùa đông rét lạnh bất thường.

Liêm Anna mãi mãi không thể quên, cô đã quỳ trước xe của cha, xin cha cho phép cho cô được sống bên Tiếu Lễ Thạch. Gió lạnh cứ đập vào mặt, lạnh đến thấu xương. Cô quỳ trong gió, quỳ trước xe suốt ba giờ, cho đến khi gió có còn thổi vào mặt nữa hay không cô không hề hay biết, cô vẫn không chảy một giọt nước mắt nào.

Sau đó, cha không thể lay chuyển được ý chí kiên quyết của con gái nên đã đồng ý hôn lễ của bọn họ, nhưng có một điều kiện, Tiếu Lễ Thạch phải ở rể Liêm gia.

Cô không thể quên ngày đó, sau khi Tiếu Lễ Thạch nghe được của cha cô, trong mắt thoáng qua một chút do dự. Tuổi trẻ lông bông khiến cô không để ý, từ nhỏ đã tự cho mình hơn hẳn người khác khiến cô cảm thấy, bằng tình yêu của mình sẽ có thể bắt được trái tim người đàn ông này, lại không ngờ chỉ ba năm sau, hôn nhân của bọn họ đã đi đến điểm cuối.

Liêm Anna là một người phụ nữ thông minh, từ khi bên nhau càng ngày càng lâu, cô càng ngày càng có thể phát hiện sau nụ cười của Tiếu Lễ Thạch còn ẩn giấu khổ sở. Cô thừa nhận mình luôn thủy chung yêu người đàn ông này, cho nên cô không muốn thấy anh sống mệt mỏi như vậy.

Thay vì chờ người ta buông tay, không bằng mình buông tay trước, đây là tôn nghiêm của một người phụ nữ Liêm gia. Cho nên, cô đề nghị ly hôn.

Liêm Anna không ngờ, mặc dù lúc quỳ xuống cầu xin cha đồng ý, cô cũng không rơi lệ, mà lại sau khi nhìn thấy anh kí tên đồng ý vào đơn ly hôn, nhìn anh bóng lưng rời đi, cô đã rơi những giọt nước mắt hối hận.

Yêu người đàn ông này vốn là một sai lầm, kết hôn với anh chính là sai càng thêm sai. Kinh nghiệm tình cảm tràn đầy bi thương ấy nói cho cô biết, hôn nhân bất bình đẳng không thể đi xa, cô đã chịu tổn thương nặng nề, cho nên không muốn để con của mình cũng dẫm vào vết xe đổ như vậy.

Liêm Anna nghĩ tới đây, thở dài, nói: “Mẹ biết, con hận mẹ đã bỏ con đi nước ngoài từ nhỏ.” Giọng nói của bà rất nhẹ, mất đi khí thế thường ngày, không còn là Liêm Anna cao cao tại thượng kia nữa.

“Con chưa bao giờ hận mẹ.”

“Con không cần an ủi mẹ.” Liêm Anna cười khổ, “Chuyện mẹ làm thì mẹ rõ nhất. Có đứa bé nào mà không hy vọng có cả bố cả mẹ chứ, nhưng tại mẹ…” Bà nói đến đây, bắt đầu nghẹn ngào.

Liêm Tuấn nhìn chăm chú vào đôi mắt hồng hồng của mẹ, muốn nói cái gì, nhưng chợt nhớ tới lời nói tối hôm qua của Đỗ Lôi Ty – “Thiên hạ này nào có cha mẹ nào mà không yêu thương con cái chứ? Em cảm thấy giữa hai người còn nhiều điều cần phải khơi thông, nói không chừng hiểu lầm sẽ được giải trừ…”

Liêm Tuấn nói: “Con không hận mẹ, nhưng nếu mẹ muốn giải thích, con sẽ nghe.”

Liêm Anna lấy làm kinh hãi, bà không ngờ đứa con trai vốn chẳng muốn nhiều lời với mình lại có thể nói như vậy, “Con đồng ý nghe mẹ nói?”

“Vâng, con đồng ý.”

Liêm Anna lấy lại bình tĩnh, rốt cục mới có dũng khí bắt đầu kể lại cho con câu chuyện mà bà đã chôn sâu trong đáy lòng mấy thập niên trước…

Chúng ta hãy tạm thời gác cuộc đối thoại của mẹ con họ sang một bên, bây giờ hãy xem thử xem tình huống của hai con chuột đằng sau bức tường cách ngoài cửa thư phòng.

“Thiếu phu nhân, cô có nghe được cái gì không?” Dì Ngô ở phía sau dùng đầu ngón tay chọc chọc vào Đỗ Lôi Ty đang chú tâm nghe lén.

Đỗ Lôi Ty nghiêng đầu sang chỗ khác, vẻ mặt như đưa đám: “Dì Ngô, tại sao hiệu quả cách âm của thư phòng tốt thế?”

Dì Ngô 囧: “Chuyện này… Đây là khu nhà cấp cao, không thể xây dựng kiểu bã đậu được?”

“Nhưng chất lượng này cũng hơi tốt quá thì phải?” Đỗ Lôi Ty oán trách, cô đứng nghe lén ở đây lâu như vậy, eo mỏi đến muốn gãy rồi, vậy mà ngay cả tiếng rắm cũng chẳng nghe được được, thậm chí cô còn đang hoài nghi không biết sếp lớn có ở bên trong hay không.

“Thiếu phu nhân, cô đừng nản chí, thời gian không phụ lòng người, tôi tin rằng nhất định cô có thể nghe lén!” Dì Ngô ở một bên cổ vũ khơi dậy cố gắng cho cô.

“…”

Thấy vẻ mặt Đỗ Lôi Ty ủ rũ, hai mắt dì Ngô bỗng nhiên tỏa sáng, “Thiếu phu nhân, hay là tôi lấy ống nghe tới?”

Đỗ Lôi Ty , dì Ngô, dì cho rằng con là 007 sao?

Đang lúc hai người đang nói chuyện thầm thì nên làm thế nào để nghe lén dễ dàng hơn, giọng nói vô cùng vang dội vang lên: “Bà nội! Hai người đang làm gì ở đây?”

Đỗ Lôi Ty bị dọa cho sợ hết cả hồn, chợt nghiêng về phía trước, đập vào cửa chính xác không sai.

Rầm — sau khi tiếng vang khổng lồ vang lên, Đỗ Lôi Ty, dì Ngô, Lượng Lượng, bao gồm cả hai người trong thư phòng, tất cả đều ngây ngẩn cả người.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Mọi người (giận): Vì mao chị dừng lại đúng chỗ mấu chốt như vậy? Vì mao! Vì mao!!!

Mỗ hồi tưởng (phất tay): Hết cách rồi, bởi vì tôi đây đến từ hành tinh kể chuyện.

Mọi người (mù mờ): Hành tinh kể chuyện? Đây là hành tinh gì?

Mỗ nhớ lại (đắc ý): Hành tinh kể chuyện cổ tích tinh là một tinh cầu nhỏ bên cạnh Namếc, hành tinh này có giăng biển quảng cáo  — “Muốn biết chuyện sau ra sao, xin nghe hạ hồi phân giải!” Ha ha ha ha ha~~~~

Mọi người (bộc phát): Mọi người ném cái đứa đến từ hành tinh kể chuyện này ra ngoài Địa Cầu đi!

Mỗ: TAT

Chương 46

“Đỗ Đỗ, chúng ta chuồn thôi?”

Đỗ Lôi Ty sống hai mươi mấy năm, cho tới bây giờ chưa bao giờ tiếp xúc với một cánh cửa nào mà nóng như vậy, cho tới khi tiếng vang kia vang lên, ngay cả từ đâu cô cũng không cảm giác được, chỉ cảm thấy cả người cũng lâng lâng, trên đỉnh đầu giống như có sao bay quanh.

Đợi cô phục hồi tinh thần lại, cửa thư phòng đã mở ra, đôi chân trong đôi giày cao gót màu đen đập vào mắt cô.

Đỗ Lôi Ty cảm thấy chuyện lớn không ổn, vội vàng quay đầu nhìn dì Ngô, chỉ thấy phía sau đã là trống rỗng, dì Ngô đưa Lượng Lượng không biết chạy đi đâu từ trước rồi.

Dì Ngô, dì thật là độc ác a a a! TAT

Đỗ Lôi Ty không thể làm gì khác hơn là vừa kiên trì quay tới, ngẩng đầu, chột dạ cười với Liêm Anna, “Phu nhân…”

Liêm Anna không thèm đáp lại, chỉ lạnh lùng hỏi: “Cô ở đây làm gì?”

Đỗ Lôi Ty nhớ tới lời khuyên vừa rồi của dì Ngô, vội vàng nói: “Con… con vừa vặn đi ngang qua…”

“Vậy ư?” Liêm Anna sâu xa nói, khẩu khí rõ ràng là không tin.

Dì Ngô! Dì gạt người, ai mà thèm tin cái lời nói dối này! Đỗ Lôi Ty cảm thấy vô cùng quẫn bách, không biết nên nói gì để dụ dỗ khuôn mặt như núi băng này, không thể làm gì khác hơn là mở ra dạng chân chó, giở trò vuốt đuôi.

“Phu nhân, hôm nay người đẹp quá!”

Liêm Anna nhướng lông mày: “Vậy hôm qua tôi không đẹp sao?”

“Không phải không phải!” Đỗ Lôi Ty vội vàng xua tay, “Hôm qua người cũng rất đẹp! Nhưng hôm nay còn đẹp hơn hôm qua!”

“Vậy ý của cô là hôm trước tôi không đẹp ư?”

“Con không phải có ý này!” Đỗ Lôi Ty bị câu hỏi của Liêm Anna khiến cho sợ hết hồn hết vía, vội vàng bổ sung, “Hôm nay người đẹp, hôm qua người đẹp, năm ngoái người đẹp, mười năm trước người đẹp, lúc người mới sinh ra cũng đẹp, ngay cả lúc còn là trứng được thụ tinh cũng đẹp hơn người ta cả nghìn lần vạn lần! Sắc đẹp của người thiên thu vạn tái, nhất thống giang hồ!”

Sau khi cô nói xong, Liêm Anna sặc một cái.

Ai dè bà bà không phản bác cô, xem ra cuối cùng vuốt đuôi cũng được toàn diện rồi! Đỗ Lôi Ty hết sức đắc ý, tiếp tục khen nói: “Phu nhân, chẳng những dáng người rất đẹp, ăn mặc cũng rất có phong cách! Phu nhân hãy nhìn lễ phục của người này, được may cắt khéo léo, chất lượng hạng nhất, đặc biệt là cổ áo thêu đóa hoa trà này, màu sắc thanh nhã, lớn nhỏ vừa phải, cánh hoa nhiều một cánh thì nhiều, thiếu một cánh thì ít…”

“… Đây là hoa mẫu đơn.”

“Mẫu đơn? Ách… Điều này chứng minh bộ quần áo này lúc được cắt may còn dung hòa cả nghệ thuật trừu tượng của phương Tây, nhìn từ xa thì giống mẫu đơn, nhìn gần thì giống như hoa sơn trà, nhìn trái thì giống phượng hoàng, nhìn phải thì giống kỳ lân, phu nhân mặc một bộ quần áo mới mua này như là mặc bốn bộ thướt tha vậy, thật sự là không đơn giản, không đơn giản…”

Sự tâng bốc này của Đỗ Lôi Ty càng nói càng thái quá, Liêm Anna nghe đến nỗi khóe miệng co giật, ngay cả Liêm Tuấn trong thư phòng cũng không nghe nổi nữa.

“Đỗ Đỗ, em tới đây.” Anh nhẹ giọng mở miệng, trong lời nói còn ẩn chứa mỉm cười.

“Chờ một chút, em còn chưa nói hết!” Đỗ Lôi Ty xua tay, “Phu nhân xem đôi giày cao gót này, chế tác thật là hoàn mỹ, chất da mềm mại, thiết kế đơn giản, gót giầy nhiều một phân thì cao, thiếu một phân thì thấp…”

Liêm Anna: -_-|||

“Còn có sợi dây chuyền trên cổ phu nhân, vừa nhìn đã biết là chính là kim cương Nam Phi Bát Tâm Bát Tiến*! Cắt gọt hoàn mỹ, độ lửa mười phần, phối hợp với vàng bạc nguyên chất… Á á á! Anh đừng có kéo em!” (Tác giả: Đỗ Đỗ, cô còn nói thêm gì nữa là có thể lên ti vi quảng cáo rồi đó >_____< )

 (*thuật ngữ chuyên ngành của kim cương, dùng cách thức cắt kim loại đặc biệt đẳng cấp thế giới, tám trái tim và tám mũi tên đối xứng hoàn mỹ, được gia công chính xác không một sai sót)

Bị sếp lớn ôm giống như xách con gà con, nhiệt tình vuốt mông ngựa của Đỗ Lôi Ty vẫn chưa giảm: “Anh kéo em làm gì? Em còn chưa khen hết đâu, em còn chưa có khen đầu tóc, thật là đen nhánh bóng loáng, mềm mại không bị chẻ… ô…”

Nói không được nữa, bởi vì bị hôn rồi.

Sếp lớn, anh không thể lúc nào cũng dùng cách này để ngăn miệng người ta chứ! Có chút sáng tạo đi có được hay không?

Mặc dù chiêu này của Liêm Tuấn đúng là không có sáng tạo gì, nhưng hiệu quả vô cùng tốt, cái miệng còn lải nhải suốt vừa rồi của Đỗ Lôi Ty lập tức đóng lại, cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng.

“Đừng như vậy, mẹ anh vẫn còn nhìn…” Liếc mắt len lén thoáng nhìn, người ở cửa phòng đâu? Ngay cả cửa cũng đóng kín.

Xong! Nhất định bà bà là tức giận bỏ đi rồi!

Đỗ Lôi Ty như gặp sét đánh, tâm trạng tụt dốc thậm tệ.

“Tại sao?” Liêm Tuấn hài lòng liếm môi, hỏi.

Đỗ Lôi Ty vô cùng ai oán ngẩng đầu: “Cũng tại anh khiến mẹ anh tức giận bỏ đi rồi!”

Liêm Tuấn tỉnh rụi hỏi ngược lại: “Em xác định là bà đang giận anh?”

Không phải giận anh, chẳng lẽ lại là giận tôi? Đỗ Lôi Ty tức giận trắng mặt nhìn anh.

Anh không tức giận, chỉ tự nhủ: “Nếu như anh là bà, nhìn thấy ngoài cửa có con chuột lén lén lút lút không biết đang làm gì, cũng sẽ không vui…”

“Em không nghe lén!” Đỗ Lôi Ty thốt lên.

“Anh biết em không nghe lén, chẳng qua là em không cẩn thận nghe được mà thôi.”

Sếp lớn, tại sao anh không thể ngọt ngào một chút? Đỗ Lôi Ty thẳng thắn: “Được rồi… em thừa nhận là em từng có suy nghĩ muốn nghe lén…”

“Vậy em nghe được gì?”

“Phòng này cách âm tốt như vậy, làm sao có thể nghe được chứ…” Đỗ Lôi Ty lầu bầu, bỗng nhiên kêu “á!” một tiếng.

Bởi vì tay của sếp lớn đụng phải cái trán sưng của cô.

“Ai ui, đau chết đi được!” Đỗ Lôi Ty kêu to.

“Bây giờ mới biết được đau, dây thần kinh phản xạ của em thật đúng là dài…” Anh bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng tràn đầy yêu thương.

Nhưng Đỗ Lôi Ty không chú ý tới ánh mắt của anh, cô ai oán nhìn Liêm Tuấn một cái, đau khổ ôm trán của mình, trong lòng lặng lẽ mắng một câu: Sếp lớn, anh thật là độc ác!

Tiếng mắng vừa dứt, Liêm Tuấn bỗng nhiên vươn tay, nhẹ nhàng lấy cái tay đang ôm trán của cô xuống.

“Sặc… làm gì đấy?” Đỗ Lôi Ty thấy động tác đột nhiên xuất hiện của anh mà kinh ngạc, lúc này mới phát hiện ánh mắt của anh có chút không đúng lắm, muốn nói điều gì, đã không còn kịp rồi.

Đến đây, Liêm Tuấn đặt một nụ hôn trên trán cô.

Thời gian đột nhiên dừng lại trong khoảnh khắc ấy, trong con ngươi đen như mực kia, ánh mắt sóng sánh, dịu dàng đến nỗi như khiến người ta tan ra.

Không biết qua bao lâu, anh nhẹ giọng nói: “Còn đau không?”

Đỗ Lôi Ty ngơ ngác lắc đầu, bùi ngùi một tiếng: “May mà không phải mông đụng vào cửa…”

=============

Sau chuyện nghe lén vài ngày, trong lòng Đỗ Lôi Ty vẫn nặng nề, bởi vì cô phát hiện, hình như bà bà càng bất mãn với cô.

Ví dụ, cô hấp tấp đi vuốt mông ngựa, khen Liêm Anna từ lọn tóc đến đầu ngón chân, thiếu chút nữa ngay cả mạch máu cũng khen hết, nhưng Liêm Anna vẫn rất lạnh lùng!

Không phải nói phụ nữ đều thích nghe tán dương hay sao? Sao mà đặt nó trên người mẹ của sếp lớn lại không dùng được nhỉ? Đỗ Lôi Ty xoắn xuýt, rồi lại xoắn xuýt, cho ra một kết luận — bà bà nhất định là hiểu lầm chuyện nghe lén lần trước, cho nên mới lạnh nhạt với cô như vậy.

Đỗ Lôi Ty quyết định, nhất định phải nghĩ cách để Liêm Anna thích mình.

Cho nên Đỗ Lôi Ty nhanh chóng lên mạng, dưới sự chỉ dẫn của đại thần Baidu, học mấy chiêu để hòa hợp với mẹ chồng.

Tuyệt chiêu thứ nhất: Hỏi han ân cần!

Tuyệt chiêu lần này sử dụng phương pháp sau: nhất định phải để cho bà bà cảm thấy cô rất quan tâm đến bà, mệt mỏi thì đấm lưng, khát thì dâng nước, đói thì xới cơm… Phải nhớ! Quan tâm càng nhiều, quan hệ càng chặt!

Chiêu này hiệu quả như thế nào đây? Xin nhìn VCR >>>

Buổi sáng, Liêm Anna bước ra từ trong phòng, vừa mở cửa đã bị sợ hết hồn.

“Cô ở đây làm gì?”

Đỗ Lôi Ty cười nịnh hót: “Mẹ, mẹ có mệt hay không? Con đấm lưng cho mẹ nhé?”

“…”

Kế hoạch đấm lưng, thất bại!

Sau khi ăn điểm tâm, Liêm Anna ngồi ở ghế sa-lông đọc báo, Đỗ Lôi Ty cầm một chén nước đi tới.

“Mẹ, uống nước.”

Liêm Anna nhận lấy, uống một ngụm, để sang bên cạnh.

Qua mười phút đồng hồ, Đỗ Lôi Ty nói: “Mẹ, uống nước.”

“Ừ.”

Lại qua mười phút đồng hồ.

“Mẹ! Mẹ có khát không?”

“…”

Kế hoạch dâng nước, thất bại!

Đến giờ ăn cơm trưa, Liêm Anna ngồi vào bàn bên cạnh, Đỗ Lôi Ty vội vàng đoạt lấy chén cơm trong tay dì Ngô: “Mẹ, để con xới cơm cho mẹ nhé!”

Liêm Anna gật đầu.

Qua mười phút đồng hồ.

Liêm Anna: “Đây là cái gì?”

Đỗ Lôi Ty: “Cơm!”

“Tôi hỏi cô dùng cái gì để cơm?”

“Chậu…”

Kế hoạch xới cơm, tuyên bố thất bại!

Tuyệt chiêu một. Thất! Bại! Hoàn! Toàn!

Tuyệt chiêu thứ hai: Hợp ý!

Tuyệt chiêu lần này sử dụng phương pháp: Bà bà thích gì, nói gì cũng là đúng, tuyệt không đối nghịch với bà bà!

Chiêu này hiệu quả như thế nào? Xin tiếp tục xem VCR >>>

Sau khi ăn cơm trưa, Liêm Anna mở ti vi, trong ti vi có cuộc thi nhảy múa, Liêm Anna thấy thích.

Bỗng nhiên, phía sau truyền đến một tiếng ủng hộ: “Hay quá!”

Liêm Anna lấy làm kinh hãi, tim đập nhanh vài nhịp.

“Cô nói gì?”

Đỗ Lôi Ty chân chó nhảy lên phía trước, khen ngợi: “Điệu Tăng-gô này nhảy đẹp quá, người nhảy điệu Tăng-gô này có dáng đẹp ghê, nhạc của Tăng-gô không bị gò bó…”

“… Đây là múa chọi trâu.”

Đỗ Lôi Ty: “…”

Tuyệt chiêu hai: Thất! Bại!

Đến cuối cùng, Đỗ Lôi Ty còn chưa vuốt đuôi thành công, Liêm Anna đã chịu không được.

“Ngày mai mẹ sang nhà dì con ở hai ngày.”

Liêm Tuấn hỏi: “Sao thế ạ? Mẹ ở đây không quen sao?”

“Không có gì.” Liêm Anna lắc đầu, “Mẹ chỉ cảm thấy con nói không sai, vợ con nhất định sẽ không vượt quá giới hạn….”

Liêm Tuấn: “Sao mà mẹ biết?”

Liêm Anna: “… Bò đến đầu tường cũng không ai dám đón*.”

(*hồng hạnh vượt tường là đây ^_^)

“Mẹ sai rồi, bằng sự thông minh của cô ấy sẽ không thể bò tới đầu tường.”

“Hay là mẹ cứ ở nhà đi.”

“Gì cơ?”

Khóe miệng gợi lên một nụ cười âm mưu: “Chúng con ra ngoài ở.”

===============

Tối hôm đó, lúc Liêm Tuấn vào phòng, Đỗ Lôi Ty đã tắm rửa xong, ngơ ngác ngồi ở trên giường.

“Sao thế?” Liêm Tuấn hỏi.

Đỗ Lôi Ty ai oán nhìn anh một cái, còn có thể chuyện gì xảy ra được nữa? Đương nhiên là vì chuyện mẹ anh đó!

Chuyện là như vầy, vừa rồi, Đỗ Lôi Ty và Chu Ngọc Phỉ có một cuộc điện thoại.

Đỗ Lôi Ty hỏi: “Phỉ Phỉ, hình như mẹ chồng tao chả thích tao chút nào.”

Chu Ngọc Phỉ: “Mẹ chồng con dâu ít nhiều cũng sẽ có chút mâu thuẫn, mày lo cái gì?”

Đỗ Lôi Ty: “Không phải, tao với bà ấy, giống như rất xa cách…”

Chu Ngọc Phỉ: “Xa cách thì cứ xa cách, thế chẳng nhẽ thế không tốt hơn với chuyện bả ép hai đứa mày ly hôn sao?”

Ly hôn? Đầu óc Đỗ Lôi Ty ầm ầm: “Mày… Mày nói là mẹ chồng tao đang ép chúng tao ly hôn?”

“Mày có nghe rõ lời của tao không thế? Ai nói muốn ép chúng mày ly hôn? Mày cho rằng đây là phim truyền hình, mẹ chồng uy hiếp con trai là nếu không bỏ mày thì từ con sao? Xin người, bây giờ là thế kỷ hai mốt đấy… BLA BLA BLA” những lời tiếp theo, Đỗ Lôi Ty không nghe vào một chữ, trong đầu cô chỉ còn dư lại hai chữ — ly hôn!

Xong, không phải chuyện này sẽ nghiêm trọng thế chứ?

Đỗ Lôi Ty thỏ thẻ hỏi: “Có phải mẹ anh rất không ưa em không?”

Liêm Tuấn im lặng nhìn cô, không lên tiếng, không đáp lời.

Sếp lớn như vậy, xem ra là ngầm thừa nhận. Tâm trạng Đỗ Lôi Ty càng tụt dốc, nơm nớp lo sợ hỏi: “Không phải mẹ anh muốn chúng ta… ly hôn chứ?”

Liêm Tuấn tiếp tục im lặng không lên tiếng.

“Không phải bà nói… nếu như anh không bỏ em thì bà sẽ không nhận con trai nữa chứ…?” Khoảng cách gần như vậy, cùng sếp lớn hai mặt nhìn nhau, lúc này Đỗ Lôi Ty không đỏ mặt, tim cũng không đập rộn lên, cô chỉ cảm thấy nếu sau này không được nhìn khuôn mặt này nữa, lỗ mũi xót xót, thậm chí có kích thích muốn khóc.

“Thật ra thì cũng không phải là không có cách.” Liêm Tuấn bỗng nhiên mở miệng.

Cái gì? Còn có cách! Đỗ Lôi Ty hai mắt tỏa sáng, vô cùng mong đợi nhìn sếp lớn.

“Đó chính là…” Anh dừng một chút, nhìn chăm chú vào Đỗ Lôi Ty, chậm rãi từ trong miệng nói ra câu, “Đỗ Đỗ, chúng ta bỏ trốn nhé?”

About Yên Hoa Tam Nguyệt

Hoa nở rồi sẽ tàn, chỉ cần một lần được nở rộ rực rỡ là đã đủ, cuối cùng hoa lại si luyến cát, theo gió thổi lưu lạc đến thiên nhai. Yêu là không sợ ngốc nghếch…

57 responses to “Sống chung với sếp tổng – Chương 45 + 46

  1. hahahha….hay wa”…thật pó tay với ĐLT

  2. Màn tâng bốc của c Lôi Lôi nên ghi vào sách :))))

  3. Liên tổng lại có trò j đây

  4. thotochienbanh

    bỏ trốn, đi đâu vậy trời

  5. Ta la sac nu !!!

    Chi ninh not …hay wa,sau nay phai hoc tap de ninh me chong moi dc !!!

  6. lee_ah_eun

    uoc j ta co the kjem duoc 1 anh nhu Anh Tuan that tot bjt may

  7. thangsauxanh

    thank you!

  8. tiểu nguyệt nguyệt

    ô ô hay quá
    tks :XXX

  9. Tks bạn Nhược Nhược :X~
    sao cô nhanh thế, đang định onl fb để bảo cô vứt qua mail tôi bêtê cho, thì cô đã post oy =o=

  10. Thì thấy cô không rep nên tưởng bận đó =w=

  11. Có cô con dâu như này chắc chết!!!!!!!!!!!!!!!!! Cười chết mất.
    Thanks ss

  12. vivu vivu

    iu anh Liem Tuan va ban Loi Ty qua

  13. meomun

    nể bà mẹ chồng có thể chịu được cô con dâu ngốc này ghê ^_^

  14. ViViNTT

    Thanks Nang!

  15. tieuphong

    tks cô Nhược nha, năm ni là năm qan trọng của cô mà cô vẫn bỏ thời gian để edit tr, thật là quí hóa qá =))))
    tks cô Pa vì đã cho cô Nhược ăn nhờ ở đậu nhà cô để tôi có truyện đọc, hị hị. gửi tới 2 cô 1000 cái ôm(2 cô tự phân chia nhau nhé) :))))
    chị ĐLT nì có trí tg tg thật phong phú, chắc do uống sữa phờ rít ti qá liều jui, lại còn câu “May mà không phải mông đụng vào cửa…”, đúng là bó tay bó chân toàn tập với chị ý luôn.

    • chệp chệp, lần nào thấy cô cmt là tôi cũng sướng run người =]]~
      vì cmt rất là dài ý :x~

      • tieuphong

        thế để tôi mang chăn đắp cho cô đỡ run nhé, hị hị, cô nói làm tôi cảm động qá *dụi dụi*lau nc mắt, nc mũi*

  16. Haha

    Đúng là sặc chết luôn với câu may mà không phải mông đập vào cửa của chị Đỗ

  17. intermediate

    thanks ban nha!!!

  18. Pandanus255

    Bỏ trốn? A thật mưu mô quá đi

  19. hahaha!!! k bit ke hoach bo tron cua a là gj` nhi????

  20. tata

    Đỗ Lôi Ty ngơ ngác lắc đầu, bùi ngùi một tiếng: “May mà không phải mông đụng vào cửa…” => bó tay với bạn này!

  21. kaitokid

    thanks bạn

  22. anh lại lừa chị rồi :))

  23. zinzin010909

    tuyet voi qua!that cam on ban nhieu.

  24. Haha, đọc liền 4 chap, đã thật
    cảm ơn bạn nhé

  25. tatonvb

    Pó tay với sếp tổng, dọn ra ngoài ở lại hù Lôi Ty bỏ trốn. Thanksssss ^^^^

  26. ^^thank
    cười chết với chị này🙂

  27. grace

    cảm ơn pa nhìu ha! lần đầu mình com🙂

  28. Xiao Yu

    Trời ơi, té ghế với bé Đỗ Đỗ luon

  29. “May mà ko bị đụng vào mông” =)) chết mất vs chị này
    hnay a cũng đáng yêu quá cơ, định cùng chị bỏ trốn cơ ak?

  30. N.anh

    Truyen hay wa dj aj

  31. Anh Tuấn chơi mà hù bỏ trốn!! Trò này cũng hay nè hihihi. Thanks nàng!

  32. thudiem0122

    Rat vui khi doc truyen nay…thanks ban nhiu^^

  33. phải học mấy câu của Đỗ đỗ mới được, nghe câu nào câu nấy choáng toàn tập….

  34. Đông

    có con dâu này thì còn đòi hỏi gì nữa. Sợ nhất là kẻ mưu mô, về sau sinh ra ý đồ.

  35. shino87

    Ôi, ôm hôn thắm thiết. “Bỏ trốn ing… ——-Ta là đường phân cách bỏ trốn ——-” Khà khà khà, bỏ trốn kìa ====)))))))))

  36. Cần gì bỏ trốn chứ, “ép” Đỗ Đỗ vài ngày cho 1+1=3, sau đó thì “Mẫu bằng tử quý” thôi, he he. Đem Đỗ Đỗ bỏ trốn tới nơi ko ai biết ko ai hay thì số phận của Đỗ Đỗ sẽ đi về đâu chứ, Liêm quý tử quá gian rồi >O<

  37. Ngọc Linh

    bò tường không ai dám đón –> thông minh thấy thương +_+

  38. Pingback: Sống chung với sếp tổng [Chương 45+46] « ♥ Vio & Bino – Vi ừn Bi ♥

  39. mai ha

    ban oi cho minh hoi lich post truyen la may tuan 1 lan day?

  40. mỡ

    bạn ơi. mình mún đọc bộ Lạm tình tổng tài nhưng tìm trong nhà mình ko thấy. bạn có thể cho mình dk ko? mình thik bộ này quá!!!!! thanks bạn nhiều.

  41. mỡ

    ak ko thì bạn có thể gửi cho mình vào mail này cũng dk. hihi.

  42. cunbong

    Thank nang

  43. =))))))))))))))))))) ko còn gì để nói trí tưởng tượng của chị quá to :))))))))))).
    Còn mẹ con nhà LT nữa, dìm hàng ng ta vừa phải thôi =))))))))))))))), chị như kiểu ế ko ai cho anh thấy tội quá lên vớt về ý =))
    Thanks bạn ^_^|| !

  44. phuong

    thu vi that day.cuoi chet mat thoi

  45. mãi mới tìm ra chap này, hjx vì mjh rất iu bộ này nên mong các bạn rảnh nhiu nhiu để post nha, tks🙂

  46. Trạch nữ 100%

    Sếp Tổng à, anh rất giỏi lừa gạt phụ nữ trẻ em!

  47. Pingback: Sống Chung Với Sếp Tổng(http://tietdaquan.wordpress.com) « tieuthutao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post tr nhà Pa ^^

Chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc?! ~> 2 chương/ 1 tuần 

Hoa Hồng Giấy ~> 2 chương/ 1 tuần

Cô dâu thứ 10 của Quỷ Vương ~> tùy hứng pé Aiz

 

Mong các tình yêu ko giục tiến độ truyện nha ^^

Ngày lành!

Pachan~ 

%d bloggers like this: